Trang

Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Khi Trump bán thương hiệu

Muốn sản phẩm của bạn trở thành một cú hích? Dễ thôi. Chỉ cần gắn thêm 5 ký tự: T - R - U - M - P.
Ngay cả khi một dự án gặp vấn đề, những nhà đầu tư phát triển bất động sản nước ngoài vẫn tin tưởng thương hiệu Trump.

Đó là công thức đảm bảo thành công cho sản phẩm và Donald Trump đã sử dụng công thức này nhiều lần. “Đó không chỉ là vấn đề cái tên, mà còn vì cái tên của tôi khiến cho mọi thứ trở nên thành công hơn”, Trump trả lời phỏng vấn của tờ Wall Street Journal như thế.

Những năm gần đây, Trump đã tích cực bán tên tuổi của mình cho các nhà phát triển dự án bất động sản trên khắp thế giới, từ Thổ Nhĩ Kỳ, Canada cho đến Philippines và Brazil. Thương vụ gần đây nhất của ông là ngày 19/6 khi ông đóng dấu tên mình vào dự án Trump International Hotel & Tower Vancouver (ở Vancouver, Canada) do Holborn Group phát triển. Đây là dự án thứ hai của ông tại Canada, sau dự án Trump International Hotel & Tower Toronto.

Trump cũng đang lên kế hoạch bán tên tuổi cho các công ty phát triển dự án chung cư, resort và trung tâm thương mại tại Philippines và Azerbaijan. Hồi tháng 3, công ty phát triển địa ốc Trump Organization của ông còn mở cả một văn phòng ở Thượng Hải để tìm kiếm và đánh giá cơ hội nhượng quyền thương hiệu tại Trung Quốc.

Trump không thực hiện dự án, thay vào đó, ông bán cho các nhà phát triển dự án quyền sử dụng tên của ông với giá từ 5-10 triệu USD. Ông cũng được một phần doanh số bán căn hộ trong tương lai hoặc hợp đồng quản lý khách sạn (khi nhượng quyền thương hiệu cho dự án khách sạn).

Ông cho biết trong bối cảnh thị trường bất động sản thế giới biến động, ông thà bán thương hiệu còn hơn là xây dựng nhà cửa, khách sạn. “Thương hiệu của tôi quá nóng. Tôi đã kiếm được hàng triệu đô la từ nó và có thể tránh được thời kỳ tồi tệ của thị trường bất động sản”, ông nói.

Trump nổi tiếng là ông trùm bất động sản. Đế chế địa ốc của ông - Trump Organization - khá đồ sộ với các dự án sân golf, resort, sòng bạc trên khắp thế giới.

Ông còn là nhà sản xuất kiêm dẫn chương trình cho show truyền hình thực tế “The Apprentice” trên kênh Star World. Chương trình này đã góp phần đưa ông trở thành một cái tên quen thuộc, gia tăng độ nóng cho thương hiệu Trump và cả cho chiến lược nhượng quyền thương hiệu của ông.

Sức hấp dẫn của Trump là lý do hầu như ai cũng muốn có tên của ông trong sản phẩm của mình. Theo một số ước tính, khi được gắn tên Trump, sức hút của sản phẩm đó sẽ tăng thêm 20-25%, nghĩa là cơ hội thành công cũng cao hơn.

“Về mặt tâm lý, ai cũng muốn tậu cho mình căn nhà tốt nhất. Ai cũng biết Trump. Họ thấy tòa tháp chọc trời 68 tầng Trump Tower của ông ở New York. Họ cũng đã xem chương trình The Apprentice của Trump”, Sagar Chordia, Giám đốc tại Panchshil Realty, nhận xét.

Panchshil Realty đang xây dựng 2 tòa tháp cao 23 tầng mang thương hiệu của Trump tại Pune (Ấn Độ).

Khai thác triệt để sự hấp dẫn này, Trump đã tích cực trong hoạt động nhượng quyền thương hiệu và tên của ông không chỉ xuất hiện trên các dự án bất động sản mà còn trên các thanh sôcôla, nước đóng chai, nước hoa cho nam giới, đồ nội thất và cả lên khuy măng-sét, thảm…

Tuy nhiên, có một loại sản phẩm ông không nhượng quyền thương hiệu kể từ khi cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008 nổ ra, đó là một tòa nhà ở Mỹ. Lần cuối cùng Trump ký một hợp đồng nhượng quyền cho một dự án bất động sản ở Mỹ là vào năm 2007. Đó là dự án căn hộ - khách sạn Trump Soho ở trung tâm Manhanttan.

Trump né thị trường Mỹ một phần do không ít dự án mang tên ông tại đây đều gặp phận rủi. Cái bị tịch biên, cái thì đến nay vẫn chưa thể hoàn thành, dẫn đến nhiều vụ kiện tụng liên quan đến hàng trăm người mua căn hộ. Họ kiện những nhà phát triển dự án và cả Trump cũng bị vạ lây.

Các dự án mang thương hiệu của Trump tại các thành phố Mỹ như Tampa và Fort Lauderdale (bang Florida) và New York, đã gặp khó khăn tài chính trong suốt thời kỳ khủng hoảng kinh tế. Một công ty bất động sản sở hữu khu đất dự kiến là nơi đặt khu phức hợp căn hộ Trump Towers Philadelphia, đã đệ đơn xin bảo lãnh phá sản hồi tháng 1.

Thương hiệu Trump cũng gắn liền với nhiều số phận bi thảm tại thành phố Atlantic (New Jersey) khi các sòng bạc có gắn tên của Trump đã đệ đơn xin bảo lãnh phá sản… tới 3 lần.

Marketing Arm - một công ty theo dõi sức hút của người nổi tiếng bằng cách dựa vào các cuộc khảo sát ý kiến người tiêu dùng trực tuyến, thuộc Tập đoàn Omnicom Group Inc - cho biết vào năm 2008, Trump đứng thứ 154 trong số 3.000 người nổi tiếng được xếp hạng theo mức độ hiệu quả của thương hiệu đối với sản phẩm.

Thứ hạng của Trump cho thấy ông có sức hút ngang ngửa các diễn viên gạo cội nổi tiếng của Hollywood là George Clooney và Clint Eastwood. Thế nhưng, hiện nay, người tiêu dùng chỉ xếp hạng ông ở mức 2.763, tức sức hút của ông giờ chỉ… cỡ bằng ngôi sao nhạc pop Britney Spears.

Năm 2008, Trump đã thuê Jonathan Low, một đối tác, để tính toán xem cái tên của ông có giá bao nhiêu. Lúc đó, Trump tiết lộ thương hiệu của ông trị giá khoảng từ 2,8-3,4 tỉ USD.

Low thì cho biết kể từ năm 2008 đến nay, ông đã không còn thu thập bất cứ dữ liệu gì về thương hiệu Trump nhưng giữa tháng 6 này, ông nói rằng giá trị thương hiệu Trump “có lẽ không giảm và có thể tăng lên”.

Theo giải bày của Trump, các dự án mang thương hiệu của ông gặp khó khăn là do ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng tài chính và cũng do cả những nhà phát triển các dự án đó. Ông cũng phủ nhận các dự án này đã làm tổn hại đến tên tuổi của ông tại Mỹ.

Khi được hỏi vì sao những năm gần đây ông không hứng thú với việc phát triển dự án bất động sản ở Mỹ, Trump cho biết thà tự bỏ vốn ra để phát triển dự án của mình còn hơn là nhượng quyền thương hiệu tại thị trường này. Hiện tại, Trump cho biết ông tập trung vào việc nhượng quyền thương hiệu tại các thị trường nước ngoài vì những nơi đó, tên tuổi của ông ít được biết đến hơn.

Ông bắt đầu thực hiện các thương vụ nhượng quyền thương hiệu vào đầu thập niên 2000 sau khi gượng dậy từ lần suýt phá sản của Trump Organization cách đây 1 thập kỷ. Trump cho biết chiến thuật nhượng quyền đã giúp ông không bị rủi ro tài chính trong khi vẫn có thể kiểm soát được chất lượng dự án.

Tuy vậy, ở nước ngoài, không phải dự án nào của ông cũng thuận buồm xuôi gió, như dự án Trump International Hotel & Tower Toronto (Toronto, Canada). Tòa nhà này này đã được khai trương hồi tháng 4/2013 nhưng tỉ lệ lấp đầy đến nay vẫn rất thấp trong khi lại dính rắc rối về pháp lý.

Nói đi cũng phải nói lại. Có nhiều thương vụ nhượng quyền của ông đã thành công. Dự án Trump Tower ở trung tâm thành phố White Plains (New York) đã bán hết toàn bộ 212 căn hộ chỉ trong chưa đầy 6 tháng sau khi mở bán vào năm 2004.

Các nhà phát triển bất động sản nước ngoài từng làm việc với Trump, trong đó có Robbie Antonio, nhà phát triển một dự án tòa tháp căn hộ mang thương hiệu Trump ở Philippines, cho biết thương hiệu của ông không hề bị sứt mẻ ở đất nước của họ.

Ngay cả khi một dự án gặp vấn đề, các nhà đầu tư phát triển bất động sản nước ngoài vẫn tin tưởng thương hiệu Trump. Mặc dù dự án Trump International Hotel & Tower Toronto đang dính vào nhiều vụ lùm xùm, nhưng Joo Kim Tiah, Tổng Giám đốc kiêm Chủ tịch Holborn Group, nhà phát triển dự án Trump International Hotel & Tower Vancouver, vẫn lạc quan.

“Thương hiệu Trump đồng nghĩa với bất động sản, sự thành công và chất lượng cao nhất”, ông nói.

Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

Kuan Kam Hon - Ông vua găng tay

Trong những năm đầu của đại dịch AIDS, doanh nhân Malaysia Kuan Kam Hon đã sớm dự đoán sự cần thiết của găng tay cao su. Vào thời điểm đó, găng tay cao su ngày càng trở nên thông dụng để tự bảo vệ tránh lây nhiễm HIV và những bệnh truyền nhiễm khác.


Vì vậy, ông Kuan quyết định biến nhà máy dệt đang trì trệ của mình thành một công ty sản xuất găng tay cao su. Sự quyết đoán ngày đó đã giúp ông Kuan trở nên phát đạt với công ty Hartalega Holdings Bhd (trụ sở tại Kuala Lumpur).

Hartalega hiện nay là nhà sản xuất găng tay cao su tổng hợp lớn nhất thế giới. Công ty áp dụng hệ thống robot bắt chước chuyển động của bàn tay con người lột găng tay ra khỏi khuôn mẫu nhằm cắt giảm chi phí và tăng tốc dây chuyền sản xuất trở thành một trong số trong những dây chuyền nhanh nhất trong ngành công nghiệp này, có thể cho ra tới 45.000 găng tay/giờ.

Thời trai trẻ, ông Kuan bắt đầu làm việc cho công ty phát triển bất động sản Kuan Yen & Sons của cha mình vào năm 1969, chuyên xây nhà cao cấp ở Kuala Lumpur và vùng phụ cận.
Doanh nhân Malaysia Kuan Kam Hon

Năm 1978, ông Kuan đã thực hiện bước đột phá trong sự nghiệp bằng cách thành lập hãng Timol chuyên dệt nhãn và phù hiệu. Tuy nhiên, hãng dệt vừa mới mở đã gặp ngay cơn suy thoái chung nên ông đã quyết định chuyển sang sản xuất găng tay cao su.

Trong năm 2002, Hartalega đầu tư vào nghiên cứu và phát triển găng tay vô trùng mỏng dành cho các chuyên gia chăm sóc sức khỏe và bệnh nhân bị dị ứng với protein cao su. Ông Kuan giới thiệu găng tay nitrile 4,7 gram đầu tiên trên thế giới có tính đàn hồi và mềm mại của cao su tự nhiên nhưng không gây nguy cơ dị ứng protein.

Chiếc găng tay nitrile ngày càng được cải tiến và chiếc nhẹ nhất mà Hartalega hiện đang sản xuất có trọng lượng 3,2 gram. Nhu cầu toàn cầu đối với găng tay tổng hợp được dự kiến tăng 20% mỗi năm cho đến năm 2014.

Năm 2008, công ty Hartalega thực hiện IPO. Ông Kuan và gia đình sở hữu 55% công ty. Trong năm nay, cổ phiếu Hartalega đã tăng 56%. Mặc dù gia đình Kuan khá kín đáo về tài sản của mình nhưng theo ước tính của Bloomberg Billionaires Index, gia tài của ông Kuan ít nhất cũng được 1 tỷ USD.

Ở tuổi 66, ông Kuan vẫn giữ ghế chủ tịch công ty Hartalega. Tuy nhiên, ông đã thôi chức giám đốc điều hành vào tháng 11 năm ngoái để mở đường cho các con trai Kuan Mun Keng và Kuan Mun Leong lên lãnh đạo công ty.

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Nàng lọ lem Phố Wall

Xuất thân là một người phụ nữ đơn thân nghèo khó, người phụ nữ gôc Việt Jenny Tạ đã trở thành một doanh nhân với số tài sản khổng lồ cũng chính nhờ sự quyết tâm và bản lĩnh của mình.

Đến Mỹ khi mới 6 tuổi, là con một người phụ nữ đơn thân nghèo khó, thế nhưng nhờ sự quyết tâm và bản lĩnh Jenny Tạ bước vào thị trường tài chính thế giới ở Phố Wall, trở thành một triệu phú có trong tay 2 công ty chứng khoán của riêng mình, phát triển số tài sản của công ty lên trên 250 triệu USD.

Và thành công của Jenny Tạ không dừng lại ở đó khi mới đây chị đã có một cuộc lấn sân đầy ngoạn mục sang mảng truyền thông xã hội...


Người phụ nữ sở hữu 2 công ty chứng khoán tại Mỹ

Ngay từ nhỏ, Jenny Tạ đã không được hưởng cuộc sống đầy đủ như bao người khác. Cũng chính vì thế khi đặt chân đến Mỹ, chị đã có một góc nhìn mới mẻ và khát vọng làm giàu.

Ngay khi tốt nghiệp trung học, Jenny Tạ đã vạch rõ con đường tương lai của mình: trở thành một nhà kinh doanh. Chị tập trung lấy bằng cử nhân với thời gian chỉ 3,5 năm.

Năm 21 tuổi, với tấm bằng Hệ thống thông tin (Business Information Systems) và Tài chính (Finance), Jenny Tạ được mời vào làm tại Công ty chứng khoán Shearson Lehman danh tiếng.

Chứng kiến dòng tiền khổng lồ giao dịch tại Phố Wall mỗi ngày, Jenny Tạ khao khát sẽ mở một công ty chứng khoán của riêng mình. Chính vì thế, chị đã dành thời gian để học lấy đủ các "licenses" cần thiết, trải nghiệm ở những công ty chứng khoán khác để rồi năm 27 tuổi chị thành lập công ty của riêng mình.

Gần 20 năm lăn lộn trong ngành tài chính, chị được nể phục vì là phụ nữ Mỹ gốc Việt đầu tiên thành lập 2 công ty chứng khoán có tầm vóc quốc tế tại Wall Street.

Jenny Tạ chia sẻ chị đã trải qua rất nhiều khó khăn để có được thành công ấy: "20 năm trước, phụ nữ Mỹ làm kinh doanh gặp khó khăn hơn nam giới 4-5 lần. Và phụ nữ làm trong ngành chứng khoán đã khó khăn, thì phụ nữ gốc Á lại còn gặp nhiều khó khăn hơn thế nữa và vì thế mà rất hiếm phái nữ trong lĩnh vực này. Làm trong ngành này, phụ nữ cần hết sức bản lĩnh, cương quyết".

Một kỷ niệm Jenny Tạ không bao giờ quên, đó là khi chị làm CEO cho Công ty chứng khoán Vantage Investments của riêng mình. Trong một giao dịch cổ phiếu tới hơn 100 triệu USD, người "Market Maker" vì thấy chị là phụ nữ nên đã đưa ra một giá rất tệ, chênh lệch 1/8 của hợp đồng, khoảng 12,5 triệu USD. Khi phát hiện ra chuyện đó, chị kiên quyết buộc ông phải trả lại cho chị phần chênh lệch đó.

Khai sinh khái niệm Social Networthing™

Năm 2013 đánh dấu một bước ngoặt lớn của Jenny Tạ khi chị dấn thân vào thế giới truyền thông xã hội (Social Media) qua việc thành lập Công ty Sqeeqee.com với giá trị lên đến hàng tỉ USD. Đây là công ty đầu tiên trên thế giới khai sinh khái niệm Social Networthing™ - nói một cách nôm na là một mạng xã hội giúp mọi người kết nối và kiếm lợi nhuận.

Ý tưởng táo bạo và đột phá này đã được người tiêu dùng tại Mỹ bước đầu đón nhận đầy hào hứng. Sqeeqee.com bao gồm hàng chục tính năng của những trang web nổi tiếng như Google, Facebook, Amazon, Ebay, YouTube... thành một nền tảng đa khía cạnh.

Chỉ cần một mật khẩu đăng nhập là người sử dụng có thể lập tức "socialize" với bạn bè toàn quốc, "list" sản phẩm để mua bán, và chia sẻ hình hay video với bạn bè và người thân.

Ngoài ra, Sqeeqee.com có những loại "gây quỹ" thời đại mới qua web.

Sqeeqee.com giương buồm vào thời điểm này đồng nghĩa phải đương đầu với những "ông lớn" trong lĩnh vực truyền thông xã hội. Tuy vậy, Jenny Tạ vẫn vững tin, chị biết một trong những chiêu mà những công ty lớn thường làm, để nắm lấy thế "độc quyền" là mua đứt những công ty cạnh tranh của mình.

Như Facebook đã mua Instagram với giá 1 tỉ USD; Microsoft mua Yammer với giá 1,2 tỉ USD, gần đây nhất Yahoo mua Tumblr với giá 1,1 tỉ USD và Google mua Waze chỉ vài tháng qua với giá 1,3 tỉ USD.

"Sqeeqee.com có những đặc điểm "độc quyền" mà chính những "ông lớn" này không có ở những trang web của họ, vì vậy tôi rất vững tin về lập trường của mình", Jenny Tạ quả quyết.

Tại Việt Nam, quê hương của mình, Jenny Tạ muốn đặc biệt phát triển Social Networthing™ để hỗ trợ mọi người cùng kiếm lợi nhuận.

"Không khác gì Facebook đã lan tỏa khắp nơi, Sqeeqee.com cũng tận dụng những chức năng tuyệt vời và những chiêu thức mạnh, nhanh nhất để thu hút người sử dụng và tạo cho họ một nền tảng tài chính", Jenny Tạ cho biết.

Hiện chị đang phát triển Sqeeqee.com bằng nhiều ngôn ngữ cho người sử dụng dễ dàng hơn.

Trong cuốn sách tự truyện "Lọ lem Phố Wall" sắp được tung ra thị trường bằng tiếng Anh và tiếng Việt là câu chuyện cuộc đời của Jenny Tạ về những thăng trầm trong ngành tài chính chứng khoán. Sau cuốn sách sẽ còn có một bộ phim ngắn.

Cuộc đời của Jenny Tạ được ví như nàng Lọ lem Phố Wall, đã bươn trải và rồi vươn tới đỉnh vinh quang. Hy vọng rằng với tài năng và tinh thần thép, người phụ nữ Mỹ gốc Việt này cũng sẽ thành công không kém với Sqeeqee.com khi lan tỏa được khái niệm Social Networthing™ ra toàn thế giới giúp mọi người cùng hưởng lợi nhuận từ việc kết nối trực tuyến.

Khi hỏi lý do vì sao chị lại bước chân vào thị trường đầy rẫy những "ông lớn" sừng sỏ như Google, Facebook, Twitter và LinkedIn,... Jenny Tạ chia sẻ: "Trong sự bùng nổ của truyền thông xã hội, tôi nhận thấy trong hàng tỉ đô la doanh thu quảng cáo hằng năm, chưa có một truyền thông xã hội nào trên toàn quốc chú ý đến hàng tỉ người sử dụng, để giúp họ nhận lấy một phần nào trong khoản tiền khổng lồ đó. Đây là một thiếu sót quá lớn của những trang web truyền thông xã hội ngày nay. Vì vậy tôi đã đầu tư vào dịch vụ trực tuyến và sáng lập công ty Sqeeqee.com để khởi động phong trào Social Networthing™ để giúp người dùng đem về những lợi tức riêng cho mình".

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Thành công nhờ ý chí

Tốt nghiệp THPT, Mai Ngọc Bích tình nguyện tham gia nghĩa vụ quân sự. Trở về địa phương, với ý chí, quyết tâm phát triển kinh tế, ban đầu chỉ là cơ sở sản xuất cơ khí nhỏ, đến nay ông đã gây dựng một doanh nghiệp vững mạnh, tạo việc làm thường xuyên cho hàng chục lao động.

Ông Mai Ngọc Bích bên dây chuyền sản xuất bao bì của Công ty.

Mai Ngọc Bích sinh năm 1963, trong một gia đình có truyền thống làm nghề cơ khí tại phường Đề Thám (Thành phố Thái Bình). Năm 1985, trở về địa phương sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, ông quyết tâm theo nghiệp và duy trì nghề truyền thống của gia đình. Nói là làm, sau 1 năm học nghề, ông tự tìm thuê mặt bằng, mua sắm thiết bị mở cơ sở sản xuất mặt hàng cơ khí: khung cửa, bàn, ghế...

Nhờ sự khéo tay cùng với kiến thức học được khi còn là anh lính sửa chữa thiết bị, máy móc ở Bộ Tư lệnh Tăng thiết giáp nên các sản phẩm của ông làm ra khách hàng đều hài lòng và tin tưởng. Chỉ sau chưa đầy 1 năm, ông đã có lượng khách hàng ổn định, công việc thuận lợi nên thuê thêm thợ về làm, mở rộng cơ sở. Từ lúc chỉ có 1 người làm, dần dần cơ sở phát triển tạo việc làm cho 4 – 5 người, lượng khách hàng ngày càng mở rộng ra các phường, xã ngoài khu vực.

Với bản lĩnh của người lính, năm 2005 ông quyết định chuyển đổi hình thức sản xuất nhỏ lẻ, thành lập Công ty TNHH Thương mại Cơ khí và Xây dựng Ngọc Bích (thuộc Cụm công nghiệp Phong Phú, Thành phố Thái Bình) chuyên sản xuất, cung cấp các sản phẩm cơ khí, đặc biệt là dụng cụ cho ngành may: Bàn, ghế may và xây dựng công trình dân dụng, công nghiệp. Ban đầu, thiếu vốn, thiếu kinh nghiệm, ông gặp không ít khó khăn, có những thời điểm công nhân không có việc làm, chán nản, bỏ việc.

Tuy nhiên không vì thế mà ông nản lòng, bằng khả năng nhanh nhạy, vận dụng những mối quan hệ, khách hàng cũ, ông tiếp tục tìm kiếm khách hàng mới. Nhờ chú trọng chất lượng sản phẩm, Công ty ngày càng có uy tín và vị thế trên thị trường, nhiều khách hàng trong và ngoài tỉnh tìm đến và sử dụng sản phẩm của Công ty. Thị trường tiêu thụ mở rộng ra các tỉnh, thành lân cận như: Nam Định, Hải Phòng… Năm 2010, ông Bích tiếp tục đầu tư mua máy sản xuất bao bì.

Sau một thời gian ngắn, sản phẩm bao bì của ông đã phát triển không chỉ thị trường trong tỉnh mà còn có mặt tại Hải Phòng, Thanh Hóa, Nam Định, Sơn La… Trung bình, ông xuất bán từ 15 - 20 tấn sản phẩm bao bì/tháng. Nhờ sự nhạy bén và cách thức phát triển vững chắc, đến nay, Công ty có hệ thống nhà xưởng rộng 3.000 m2 gồm 2 khu vực sản xuất cơ khí và sản xuất bao bì. Tổng doanh thu đạt 9 - 10 tỷ đồng/năm, tạo việc làm thường xuyên cho 45 lao động với mức lương 3 - 5 triệu đồng/người/tháng.

Ông Bích cởi mở chia sẻ: Trong kinh doanh, để duy trì và phát triển cần phải có quyết tâm, có định hướng rõ ràng. Trong công việc, luôn coi trọng chữ tín, đặt sự phát triển ổn định lên hàng đầu. Trong cuộc sống, ông luôn gần gũi, động viên công nhân. Anh Nguyễn Văn Lập, công nhân sản xuất bao bì cho biết: “Ông Mai Ngọc Bích là người điềm tĩnh, luôn ứng xử đúng mực với tất cả anh em trong Công ty, chỉ bảo công việc tận tình cho từng người. Ở đây, chúng tôi được làm việc trong một môi trường thân thiện, thoải mái, các chế độ làm việc cũng rõ ràng và thỏa đáng”.

Thời gian tới, ông dự định tiếp tục mở rộng cơ sở sản xuất, nâng cao thu nhập và tạo việc làm cho nhiều lao động. Ông mong muốn nhận được sự quan tâm, giúp đỡ của các cấp ủy đảng, chính quyền địa phương tạo điều kiện hỗ trợ các doanh nghiệp tư nhân phát triển.

Đường xa không thể độc hành

Là nhà sáng lập Giấy Sài gòn, ông Cao Tiến Vị không khỏi bồi hồi trước những thay đổi lớn trong công ty. Nhưng ông xác định chỉ có M&A mới có thể giúp Giấy Sài Gòn phát triển.


Vừa muốn có tiền vừa làm chủ là chuyện không thể. Vì thế, ông Vị đã phát hành cổ phần cho đối tác Daio để có vốn phát triển Công ty.

Chúng tôi hẹn gặp ông Cao Tiến Vị, người sáng lập và phát triển Công ty Giấy Sài Gòn, tại văn phòng Công ty ở lầu 1, tòa nhà Etown (quận Tân Bình, TP.HCM) vào một ngày đầu tháng 9.

Ông Vị được nhắc nhiều trong giới doanh nhân là một người lạc quan và cởi mở. Và đến nay, ông vẫn là con người như thế dẫu trải qua bao biến cố thời cuộc.

Hồi tháng 8/2013, đối tác Daio Paper Corporation, một nhà sản xuất giấy lớn của Nhật, đã chuyển giao toàn bộ phần đầu tư vào Giấy Sài Gòn sau hơn 2 năm đồng hành. Ông Vị cùng nhóm nhà đầu tư đã bỏ tiền ra mua lại một phần để sở hữu 57,7%.

Còn ông Mai Hữu Tín, một nhà đầu tư trong nước khác, nắm đến 42,3%. Ông Vị và ông Tín cùng thống nhất phân chia lại công việc. Ông Tín giữ chức Chủ tịch, còn ông Vị làm Tổng Giám đốc điều hành.

Từ một nhà sáng lập và phát triển Giấy Sài Gòn trong 16 năm qua, nay chuyển giao quyền tối cao, ông Vị có thoáng chút cảm xúc. Tuy nhiên, với cái nhìn xa hơn, ông cho rằng nếu được chọn lại, ông vẫn chọn con đường mua bán - sáp nhập (M&A) để đưa Giấy Sài Gòn phát triển.

“Chỉ có M&A mới giúp doanh nghiệp Việt tăng tốc nhanh được”, ông nói.

Những bước đi chung
Tài sản và doanh thu của Giấy Sài Gòn tăng qua từng năm


Nhớ lại những ngày đầu khi mời Daio làm đối tác chiến lược, ông Vị vui mừng khôn xiết. Nhưng bên cạnh niềm vui của một ông chủ doanh nghiệp, cũng đã có không ít điều tiếng.

Trước khi Daio vào, Giấy Sài Gòn đã có 2 nhà đầu tư tài chính, một nắm 10% cổ phần Công ty và một nắm 5%. Việc có nhiều đối tác chưa cùng một mục tiêu chung, ít nhất là về dài hạn, khiến không ít người cho rằng ông Vị “tham đối tác” khi chưa xác định mình muốn gì.

Tuy nhiên, có nhìn thấu tâm huyết với ngành giấy của ông Vị mới hiểu được lời ông phân trần: “Tùy từng thời điểm, chúng tôi cần đối tác khác nhau. Bên cạnh nguồn vốn để phát triển các nhà máy, chúng tôi cũng cần đối tác có tầm nhìn xa giúp chúng tôi trở thành nhà công nghiệp giấy, vốn còn hiếm hoi ở Việt Nam”.

Để thực hiện tâm huyết này, ông Vị đã phải hao tâm tổn sức. Năm 1997, khi Việt Nam còn xa lạ với ngành công nghiệp sản xuất giấy, ông Vị đã lập cơ sở sản xuất đầu tiên ở Gò Vấp.

Đất ở khu này được định hình là đất khu công nghiệp và dân cư. Đây là điều kiện tốt để ông phát triển nghiệp riêng.

Nhưng 3 năm sau đó, đất nơi đây lại chuyển thành đất khu dân cư. Nhà xưởng của ông không phát triển được nữa, nên ông đành chấp nhận mất mát và tìm khu đất mới, tính chuyện gây dựng lại từ đầu.
Khâu xử lý giấy tái chế tại nhà máy Mỹ Xuân I của Giấy Sài Gòn - Ảnh: Trường Nikon

Và ông chọn được khu đất khác để tiếp tục tâm huyết của mình. Đó là Khu Công nghiệp Mỹ Xuân ở Bà Rịa - Vũng Tàu và an cư cho đến nay.

Thời gian này, cả nước chỉ có khoảng 300 doanh nghiệp sản xuất giấy trước sự cạnh tranh gay gắt từ các tập đoàn nước ngoài. Trong khi đó, tổng lượng sản xuất chỉ đáp ứng khoảng 60% nhu cầu trong nước, còn lại phải nhập khẩu.

Trong bối cảnh đó, ông Vị quyết tâm dồn hết nguồn lực xây nhà máy sản xuất. Thế là nhà máy Mỹ Xuân I ra đời và sản lượng của Công ty đã tăng lên đáng kể, đưa Giấy Sài Gòn trở thành một trong những nhà sản xuất giấy lớn nhất nước.

Khi nhu cầu đối với các sản phẩm giấy không ngừng gia tăng, Giấy Sài Gòn lại xây thêm nhà máy Mỹ Xuân II. Theo tính toán của Hiệp hội Giấy Việt Nam, tốc độ tăng trưởng của ngành giấy trong giai đoạn 2003-2007 đạt gần 30%, tăng gấp rưỡi so với thời điểm trước đó.

Từ số vốn khởi nghiệp chưa đầy 1 tỉ đồng, nay ông Vị đã đưa Giấy Sài Gòn tiến đến quy mô hàng ngàn tỉ đồng. Đó là một thành công lớn.

Tuy nhiên, để phát triển dài hạn trên quy mô công nghiệp, ông Vị không thể bước đi một mình mà phải cần nhiều đến sự hỗ trợ của đối tác. Lúc ấy, ngoài 2 nhà đầu tư tài chính lớn, đối tác chiến lược Daio đã bước vào.

Tìm được một đối tác thích hợp cũng không phải là chuyện đơn giản. Với Daio, ông Vị và đồng sự đã phải gặp gỡ và tìm hiểu không ít đối tác trong nước và nước ngoài, mới đi đến quyết định chọn đối tác Nhật này.
Giấy tiêu dùng là một sản phẩm chính của Giấy Sài Gòn.

Vì các nhà máy giấy trong nước chủ yếu sản xuất từ nguyên liệu bột giấy mà bột giấy phải lấy từ gỗ, nghĩa là sẽ tàn phá môi trường về lâu dài, nên Giấy Sài Gòn đã chọn con đường khác: lấy nguyên liệu đầu vào là giấy tái chế.

Cách làm này giúp Công ty tận dụng tối đa nguồn nguyên liệu cho 2 dòng sản phẩm chính là giấy tiêu dùng và giấy công nghiệp, không hao phí bất cứ nguyên liệu gì. Đó chính là lý do Daio được chọn vì có cùng công nghệ sử dụng giấy tái chế với Giấy Sài Gòn ngoài kinh nghiệm phát triển lâu đời (từ năm 1943) tại Nhật của đối tác này.

Khi tính chuyện phát hành cổ phần cho Daio, ông Vị đã xác định rõ mình cần gì. “Vừa muốn có tiền vừa làm chủ là chuyện không thể”, ông nói.

Do đó, ông chấp nhận phát hành cổ phần để có vốn phát triển Công ty, đồng thời chia sẻ quyền lực với đối tác và lui về hậu trường chứ không điều hành.

Kế hoạch phát hành cổ phần đã được chuẩn bị trước đó đến 2 năm và khi hợp đồng được ký vào tháng 4/2011 cũng là lúc bản kế hoạch phát triển doanh nghiệp cho 5 năm sau được hoàn tất. Đây là điều hiếm thấy trong việc hoạch định chiến lược ở các doanh nghiệp Việt.

Thế nhưng, rắc rối nội bộ tại Daio từ tháng 9/2011 đã ảnh hưởng đến nhà đầu tư này. Sau đó, tháng 6/2012, Daio bị đối thủ Hokuetsu Kishu Paper mua lại 20% cổ phần, dẫn đến những thay đổi bất ngờ với những người nắm quyền lực cao nhất tại đây.

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

Vương Kiện Lâm: Phú ông hai mặt

Ông là thợ săn cơ hội xuất sắc của thời đại, đã phát hiện "lớp tuyết dày nhất" - ngành bất động sản nhiều lợi nhuận.

Vương Kiện Lâm là thợ săn cơ hội xuất sắc của thời đại, đã phát hiện lớp tuyết dày nhất - ngành bất động sản nhiều lợi nhuận.

Nhiều nhân vật có thế lực chỉ biết buôn bán đầu cơ, không có khả năng nhìn từ thấp lên cao, không phát hiện được sự bí ẩn trong kinh doanh; còn những người xuất thân bình thường lại thiếu bản lĩnh để nhìn từ trên xuống dưới. Vương Kiện Lâm thì khác. Ông rất khéo vận dụng quan điểm vĩ mô để làm những việc vi mô”, Bạch Vạn Cương, Chủ tịch Công ty tư vấn Hoa Thái – Thượng Hải, nhận xét như thế về Vương Kiện Lâm, chủ tập đoàn bất động sản Wanda.

Theo ông, quảng đời quân nghiệp 18 năm và những trải nghiệm trong công ty quốc doanh sau khi chuyển nghiệp đã giúp cho Vương Kiện Lâm am hiểu đường lối vận hành chính sách của nhà nước. Ông ấy luôn biết kinh doanh dựa trên các phương châm của chính phủ, xu hướng ngành nghề, điểm nóng phát triển. Ông là thợ săn cơ hội xuất sắc, đã phát hiện lớp tuyết dày nhất – ngành bất động sản nhiều lợi nhuận. Sự thành công của Wanda không chỉ nhờ sản phẩm thành công, mà còn vì ông chủ của nó bắt đúng mạch thời đại.

“Bất động sản thương mại của Wanda không chỉ là sản phẩm thu lợi, mà còn là sản phẩm làm thay đổi chức năng, kết cấu của đô thị”, ông Cương nhận xét. Wanda có khả năng biến những nơi vốn không phải là trung tâm đô thị thành trung tâm. Các trung tâm thương mại Wanda cũng đã thỏa mãn được yêu cầu về thành tích bề nổi trong nhiệm kỳ của các quan chức địa phương.

“Làm kinh doanh nhất định phải biết lựa thế, không được hành động ngược lại”. Ông Lâm cho biết.

Năm 2002, Wanda đã thăm dò để chuyển hướng sang bất động sản thương mại. Ông Lâm đã nhiều lần gõ cửa tìm gặp người phụ trách của hãng Wal-Mart, nhưng không được đón tiếp. Sau này, thông qua một số quan hệ, mối hợp tác đã thành hình. Thời kỳ đó, Wanda, một công ty nhỏ đứng cùng với công ty thuộc top 500 của thế giới, đã tăng thêm điểm trong đàm phán về đất đai với chính quyền. Đến nay, địa vị khách-chủ đã đổi khác; Wal-Mart nếu muốn gặp ông Lâm, phải được hẹn trước.

Wanda đã sử dụng lợi thế có được từ mối quan hệ với chính quyền đến mức cao nhất. Và vụ Wanda mua lại hệ thống rạp chiếu phim AMC Entertainment Holdings của Mỹ với giá được công bố 2,6 tỉ USD, là nhờ khéo dựa vào cơn sốt văn hóa Âu - Mỹ tại Trung Quốc.

Vậy Wanda có phải là công ty chạy theo thị trường?

Một nhà quan sát cho rằng, Wanda là một “công ty thị trường hóa mang đậm sắc Trung Quốc”. Trong một ngành nghề mà chính phủ hoàn toàn nắm giữ nguồn cung, việc thị trường hóa triệt để chỉ là ảo tưởng. “Các tập đoàn hoạt động theo chủ nghĩa lý tưởng sẽ phải khom lưng một cách bị động; còn hiện thực chủ nghĩa như Wanda sẽ khom lưng một cách chủ động đồng thời có sự nể nang nhất định từ chính quyền”. Có được sự nể nang này là do Wanda có năng lực sáng tạo. Wanda đã sáng tạo mô hình phát triển ngành bất động sản thương mại có màu sắc Trung Quốc. Chẳng hạn, dự án phố Sở Hà Hán ở Vũ Hán của Wanda được đánh giá là đã “thay đổi chức năng và vị thế của Vũ Hán”.

“Tại sao tôi luôn phải sáng tạo, đó chính là vì muốn chính quyền chủ động đến tìm tôi. Nếu anh đi tìm họ, họ sẽ quát tháo ầm ỉ, đòi hỏi này nọ, còn nếu họ đến tìm anh thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn nhiều”, ông Lâm nói.

Đối với Wanda, có thể nhìn thấy tính hai mặt của nó một cách dễ dàng: một mặt, sản phẩm của nó (bất động sản, rạp chiếu phim, trung tâm mua sắm) đều là sản phẩm thị trường hóa; mặt khác, nó dường như luôn nhận được sự ưu ái của chính quyền.

Tính hai mặt của Wanda xuất phát từ tính hai mặt của Vương Kiện Lâm. Ông hiểu được việc dựa vào chính quyền, ông cũng là cỗ máy tạo động lực sáng tạo của Wanda. “Tôi không tin vào tà môn dị giáo”, ông cho biết. Dự án bất động sản thương mại thời kỳ đầu của Wanda không thành công và ông đã học tập các trung tâm mua sắm với phong cách thiết kế kiểu Mỹ.

Một việc khiến cho Chu Kỳ Vĩ, Phó ban Quy hoạch của Wanda, ấn tượng nhất là một ngày trước Tết năm 2003, hầu hết nhân viên đều đã nghỉ việc, ông Lâm đã bảo họ Chu đem đồ án thiết kế của trung tâm mua sắm ra để ông tiếp tục nghiên cứu trong thời gian nghỉ Tết. “Các dự án như hệ thống rạp chiếu phim, cửa hàng bách hóa khi mới thành lập đều không được đánh giá cao, thậm chí còn gặp phải sự phản đối trong nội bộ công ty, nhưng tất cả đều không khiến cho Vương Kiện Lâm dao động”, ông Vĩ cho biết.

Dự án Hán Tú ở Vũ Hán cần thiết bị cơ giới dưới nước phức tạp. Mới đầu chỉ có một công ty Hollywood có thể làm được hạng mục này. Nhưng sau khi biết được Wanda quyết định đầu tư dự án, công ty đó đã cố ý nâng giá dịch vụ từ 15 triệu USD lên đến 45 triệu USD. “Họ đã kích hoạt triệt để tinh thần sáng tạo trên con người tôi. Nếu là 20 triệu thì tôi đã để cho họ làm rồi”, ông Lâm cho biết. Ông nghĩ đến việc sau này vẫn phải bị người ta o ép nên đổi ý và rồi Wanda đã làm ra được thiết bị này.

“Thân gần chính quyền, tránh xa chính trị” là câu nói nổi tiếng của Vương Kiện Lâm. Ông cho rằng Wanda đã phát triển vượt bậc là vì có thể thực hiện được những dự án công ty nhà nước không làm, còn công ty tư nhân thì không làm được. Ở góc độ nào đó, ông Lâm là người kinh doanh thời gian. Wanda kinh doanh từ bất động sản cho đến nhà ở đến thương mại, dịch vụ, du lịch, văn hóa. Và Wanda luôn đi trước các doanh nghiệp khác một bước.

Ông Lâm yêu thích lĩnh vực văn hóa. Thời niên thiếu ông đã đọc nhiều bộ sách cổ điển. Trong thập niên 1970, Vương là hội viên của Hiệp hội Câu đối Trung Quốc. Ông say mê các vế đối, cách dùng điển tích điển cố, cách gieo vần hợp vận. Trong thời kỳ quân ngũ, ông đã nghiên cứu thư họa Trung Quốc. Năm 1992 ông đã chi hơn 8 triệu tệ - toàn bộ gia sản của mình - để mua một bức họa của họa sĩ nổi tiếng Trung Quốc Phó Bão Thạch.

Ông cũng từng làm thơ: “Thương chiến kinh niên tài phú hùng, hướng lai vạn sự giai thành công. Duy hữu dư sinh quản hành thiện, nhất phiến Tịnh thổ thập thế công.” Bài thơ này mang mùi vị tôn giáo, có người thấy ông quyên góp cho Báo Ân tự thì đoán ông sùng đạo. Hơn nữa, tại cửa phòng làm việc của ông có một bức tượng Phật nằm, trong phòng khách thì có một tượng Phật Di lặc. Nhưng ông Lâm cho rằng mình là người theo chủ nghĩa duy vật kiên định, chưa bao giờ mời người xem phong thủy. “Tôi tin rằng chỗ mình cảm thấy thoải mái nhất chính là chỗ có phong thủy tốt nhất”, ông nói.

Câu chuyện của ông Lâm không phải là hình mẫu của những tấm gương vượt khó. Ông chưa từng trải qua khó khăn thực sự. Thất bại lớn nhất của ông chỉ là sự không thành công trong kinh doanh bất động sản thương mại thời kỳ đầu. Đó là một dự án bất động sản ở Thẩm Dương đã gây ra 222 vụ kiện cáo.

Cuộc sống của ông Lâm không giống với các nhà tài phiệt bất động sản khác. Hằng ngày ông đến công ty đúng vào 7 giờ sáng, 5 giờ chiều rời trụ sở. Ngoài thích ca hát, ông không có sở thích nào khác. Ông luôn cảm thấy tự hào vì giọng hát “chuyên nghiệp” của mình. Muốn làm việc với ông, cần phải có khả năng chịu được áp lực. “Ông ta đặt vấn đề rất nhanh, phản ứng rất lẹ”, một nhân viên cho biết. Chẳng có ai dám chơi trò may rủi trước mặt ông ta. Trí nhớ của ông phải nói đáng nể, chỉ cần liếc qua là có thể nhớ rõ số liệu, nếu muốn ông có thể chỉ ra bất cứ chỗ sai sót nào. Trên hội trường, ông ta đưa mắt đến đâu, thì thần kinh của trợ lý ngồi bên dưới căng ra đến đó. Nhưng khi đi công tác, ông luôn cùng nhân viên xách hành lý. Ông thường dùng tay chặn cửa thang máy để chờ nhân viên cùng lên hay xuống mỗi khi vào trụ sở.

Tại Diễn đàn Kinh tế thế giới tổ chức ở Đại Liên hồi tháng 9 năm 2011, các phóng viên đã thấy mấy Vương Kiện Lâm khác nhau. 7 giờ sáng, ông là khách quý đến sớm nhất. Ông vụt qua phóng viên như một luồng gió, cách sau 1 mét là mấy cái áo đen (trợ lý), gương mặt căng thẳng. Tại cuộc họp báo lúc 10h30, ông lại trở nên ôn hòa khách khí. Khi tan họp ông bị phóng viên vây quanh, ông lại nói xin lỗi đang bận việc một cách nhẹ nhàng, bước chân hoàn toàn không giống với lúc sáng.

Ông cho biết sẽ nghỉ hưu khi công ty đạt đến 100 tỉ tệ. Nhưng mục tiêu này đã đạt được quá nhanh chóng, khiến ông vẫn có cảm giác chưa được thỏa mãn. Ông đã trì hoãn kế hoạch về hưu của mình: “Tôi muốn đưa Wanda lên một tầm cao mới, trở thành một tổ chức ưu tú đẳng cấp thế giới, có lẽ phải cần khoảng 10 năm, khi đó tôi sẽ rút lui hoàn toàn”

Chàng trai gốc Việt làm giàu nhờ các bản thuyết trình

Kenny Nguyen cùng Murillo lập hẳn công ty chuyên cung cấp các bản thuyết trình, và đạt doanh thu 225.000 USD trong năm thứ hai hoạt động.

Kenny Nguyen và Gus Murillo từng học tại Đại học Louisiana State. Nghe tin có một nhà quản lý cấp cao của một công ty nằm trong danh sách 500 doanh nghiệp lớn nhất nước Mỹ (Fortune 500) đang diễn thuyết tại trường, cả hai chàng trai vội vã đến tham dự. Nhưng thay vì tỏ ra háo hức, họ lại vô cùng thất vọng.
Kenny Nguyen, Giám đốc điều hành kiêm sáng lập viên của công ty Big Fish Presentations. Ảnh: IdeaMensch

Nguyen nhớ lại: “Đó là 200 trang trình bày chỉ toàn chữ, ông ấy đọc không sót trang nào. Tôi không thể tin rằng chủ tịch một trong những công ty lớn nhất thế giới lại trình bày như thế. Từ câu chuyện này, chúng tôi nghĩ rằng có thể tạo ra những bài thuyết trình còn tốt hơn thế”.

Thế rồi Nguyen và Murillo quyết định thành lập Công ty Big Fish Presentations, trụ sở Baton Rouge, Louisiana vào năm 2011, chuyên cung cấp những bài thuyết trình. Hai chàng trai chủ trương đưa câu chuyện và hình ảnh trực quan trong bài trình bày để tạo cảm hứng và lôi cuốn người xem.

Nguyen và Murillo cho rằng cách này giúp quảng bá sản phẩm, dịch vụ hiệu quả hơn, thay thế những trang trình bày chỉ đơn giản là số liệu, chữ số hoặc một vài dấu chấm đầu hàng để làm nổi bật nội dung. Giá cho một gói trình bày dạng cơ bản khoảng 2.500 USD. Bên cạnh việc tạo nội dung hấp dẫn, cả hai nhà sáng lập cũng làm việc với giám đốc điều hành và nhóm bán hàng, tiếp thị để giúp đội ngũ này có thể chuyển tải được thông điệp tốt hơn.

Ban đầu, nhiều công ty tỏ ra nghi ngờ về mô hình hoạt động của Big Fish Presentations, vì công ty này phần lớn thuê sinh viên không có kinh nghiệm. Số khác còn ngần ngại về mức giá các gói sản phẩm. Tuy nhiên, Big Fish nêu rõ quan điểm và đưa ra thông điệp cho khách hàng tiềm năng rằng nếu bài thuyết trình thành công thì đây sẽ là tấm vé để giúp doanh nghiệp giành được hợp đồng lớn, bù đắp lại chi phí dịch vụ của họ.

Từ những ngày đầu khởi nghiệp, Nguyen và Murillo chỉ sử dụng máy tính cá nhân để tạo ra những bài thuyết trình, và khi khách hàng thanh toán tiền, họ mới tiến hành nâng cấp phần mềm. Chẳng bao lâu sau đó, hai chàng trai này có cơ hội xuất hiện trong chương trình Shark Tank của kênh truyền hình ABC. Đây là chương trình được hàng triệu người trên khắp nước Mỹ yêu thích và nhiều doanh nhân cũng như chủ các doanh nghiệp quan tâm.

Murillo chia sẻ: "Lúc đó chúng tôi thật sự cần tiền để trang bị thêm máy móc, chẳng hạn mua một máy ảnh với giá 20.000 USD".

Shark Tank sau đó ngỏ ý đầu tư cho Nguyen và Murillo, nhưng cả hai quyết định có thể tự kinh doanh thành công mà không nhờ vào các nhà đầu tư bên ngoài. Song song đó, họ tiếp tục tìm kiếm khách hàng mới. Với nỗ lực làm việc không ngừng, Big Fish Presentations mở rộng đối tượng gồm doanh nghiệp trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe, công nghệ cao và dịch vụ cung cấp thức ăn từ quy mô nhỏ cho đến lớn như Mutual of Omaha và Oracle. Doanh thu công ty tăng từ 58.000 USD vào năm 2011 lên đến 225.000 USD vào năm 2012. Quy mô hoạt động cũng mở rộng hơn, cụ thể, ngoài việc trình làng các bài thuyết trình hấp dẫn, Big Fish còn có đội ngũ 10 thành viên chuyên tư vấn, thiết kế, viết kịch bản và thực hiện sản xuất phim, video.

Murillo, đang theo học ngành khoa học chuyên về sinh học, cũng là sáng lập viên của Big Fish Presentations. Còn Nguyen đã rời trường đại học vào tháng 9 năm ngoái và anh quyết tâm dành tất cả thời gian của mình cho công ty với chức danh giám đốc điều hành. Nguyen cho hay, công ty và đội ngũ của mình cam kết với khách hàng rằng chỉ có công ty Big Fish Presentations chứ không phải một công ty nào khác sẽ giúp doanh nghiệp tạo ra sự khác biệt qua những bài thuyết trình hấp dẫn và hoàn hảo.

Chàng trai gốc Việt Kenny Nguyen năm nay 22 tuổi, đồng sáng lập kiêm Giám đốc điều hành Big Fish Presentations. Kenny Nguyen và đội ngũ của mình làm việc hằng ngày với những khách hàng nằm trong danh sách Fortune 100.

Kenny Nguyen đã được trao tặng danh hiệu CEO Student Entrepreneur của năm 2012, được tổ chức bởi Collegiate Entrepreneur. Gần đây, Big Fish Presentations có tên trong danh sách 50 công ty hàng đầu thế giới được khởi nghiệp từ sinh viên do Hiệp hội Kairos tổ chức.


Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

Ông Son Softbank và chiến lược tấn công

Nhờ có tầm nhìn đầu tư chiến lược mà Softbank đã trở thành doanh nghiệp có giá trị lớn thứ ba tại Nhật, chỉ sau Toyota Motor và Mitsubishi UFJ Financial Group.

Tỉ phú Masayoshi Son, nhà sáng lập Tập đoàn internet và Viễn thông Nhật Softbank, đã thắng lớn nhờ hoàn tất vụ mua lại Sprint Corp, nhà cung cấp dịch vụ không dây lớn thứ 3 nước Mỹ, với giá 21,6 tỉ USD vào tháng 7 vừa qua.


Đây là thương vụ mua bán và sáp nhập (M&A) lớn nhất trong lịch sử doanh nghiệp Nhật từ trước đến nay. Thương vụ này đã giúp Softbank giành được một chỗ đứng vững chắc ở thị trường viễn thông Mỹ.

Những vụ thâu tóm hoàn hảo
Softbank vươn lên vị trí thứ ba còn nhờ vào các khoản đầu tư trong lĩnh vực internet do ông Masayoshi Son làm nhạc trưởng, cuối cùng đã đơm hoa kết trái. Đáng chú ý là các khoản đầu tư vào Yahoo Japan Corp, GungHo Online Entertainment Inc và Alibaba.

Mặc dù Yahoo ở Mỹ đang làm ăn sa sút, nhưng ở xứ sở hoa anh đào, Yahoo đã qua mặt cả Google và luôn duy trì được vị thế là cổng thông tin và cỗ máy tìm kiếm số 1 tại Nhật. Cổ phiếu của Yahoo Japan đã tăng 79% tính từ đầu năm đến nay. Điều đó đồng nghĩa với khoản lợi nhuận lớn cho Softbank, vốn đang nắm giữ 35% cổ phần ở công ty này.

Nhưng có lẽ tài sản có giá trị nhất của Softbank là khoản đầu tư vào nhà bán lẻ trực tuyến lớn nhất Trung Quốc – Alibaba Group Holding Ltd với tỉ lệ nắm giữ là 36,7%.

Các ông chủ của ngành ngân hàng đều cho rằng, đợt chào sàn sắp tới của Alibaba sẽ là một trong những đợt IPO lớn nhất trong ngành internet. Và chắc chắn Softbank sẽ thu lợi lớn từ đợt IPO này.

“Ông Son là người có con mắt tinh đời. Ông nhìn thấy được những công ty nào sẽ trở thành doanh nghiệp lớn trong tương lai. Ông đầu tư vào khi chúng mới chỉ là những doanh nghiệp rất nhỏ bé. Nay một số công ty mà ông rót vốn đã trở thành những công ty mang lại lợi nhuận kinh doanh khổng lồ”, Nathan Ramler, chuyên gia phân tích tại Tokyo của Macquarie Securities, nhận xét.

Nhờ thành công từ các khoản đầu tư như thế mà giá cổ phiếu của Softbank đã tăng gấp đôi kể từ đầu năm đến nay. Ông Son hiện sở hữu 20,16% cổ phần trong Softbank.

Đầu tư kiểu Son
Hiện nay Softbank có cổ phần trong hơn 1.300 doanh nghiệp hoạt động ở các lĩnh vực cơ sở hạ tầng internet, cổng thông tin và nội dung. Trong một cuộc họp báo gần đây, ông Son cho biết: “Mỗi một công ty trong những công ty này đều độc lập với nhau và đều có thương hiệu và vị chủ tịch riêng của mình. Và tôi tự nhủ với mình rằng, nếu bạn không sợ thất bại và không ngại thử nhiều con đường khác nhau thì bạn sẽ đạt được mục tiêu của mình”.


Ông Son cũng đã có nhiều lần va vấp. Vào thời đỉnh điểm của bong bóng dot-com, Softbank đã đầu tư rộng khắp ở nhiều công ty. Và cơn sốt dot-com này đã đưa mức vốn hóa thị trường của Softbank vượt lên trên 220 tỉ USD.

Thế nhưng, khi quả bong bóng này xì hơi thì giá trị tài sản của ông Son cũng bốc hơi tới 90%. Có thể kể đến một số khoản đầu tư thất bại của ông Son như thương vụ đầu tư vào dịch vụ phân phối rau củ quả Webvan, đã phá sản vào năm 2001.

Hay thương vụ đầu tư trị giá 150 triệu USD vào Zynga năm 2010. Nhà sản xuất trò chơi mạng xã hội này hiện đang gặp nhiều khó khăn.

Thế nhưng, những thất bại này không đáng kể so với những thành công mà ông gặt hái được. Là Chủ tịch Hội đồng quản trị của Yahoo Japan, ông Son đã theo dõi quá trình thay đổi dàn quản lý cấp cao vào năm ngoái nhằm chuyển hướng tập trung của công ty từ máy tính để bàn sang điện thoại thông minh. Kết quả, quý vừa qua công ty này đã báo cáo mức tăng lợi nhuận quý là 29%.

Ông Son cũng thành công trong việc thâu tóm cổ phần khống chế trong GungHo Online Entertainment Inc, nhà sản xuất trò chơi di động nổi tiếng trên thế giới “Puzzle & Dragons”. Hiện cứ 4 người sử dụng điện thoại thông minh ở Nhật là có 1 người tải trò chơi này.

Mới đây, ông Son đã yêu cầu em trai mình là Taizo, Chủ tịch Hội đồng quản trị GungHo, phải hoàn trả một khoản nợ trước đó. Và Taizo phải hoàn trả bằng cách chuyển giao số cổ phần 24,87% ông nắm giữ tại GungHo cho Softbank.

Việc này đã giúp nâng tỉ lệ nắm giữ của Softbank tại GungHo lên tới 58,5%. GungHo hiện là một trong những cổ phiếu vua của Nhật.

Trong năm vừa qua, giá cổ phiếu của công ty này đã tăng gấp gần 35 lần. Và Softbank, giờ là cổ đông nắm quyền chi phối ở GungHo, đã gia tăng thêm lợi nhuận từ khoản đầu tư này tới 1,5 tỉ USD trong quý hai vừa qua.

Ráo riết thâu tóm
Softbank cũng là cổ đông lớn nhất của Alibaba với tỉ lệ nắm giữ 36,7%. Với đợt IPO của Alibaba được định giá có thể lên tới hơn 70 USD/cổ phiếu, Softbank sẽ thu được khoản lợi lớn, nếu so với mức đầu tư ban đầu chỉ 20 triệu USD mà tập đoàn đã rót vào Alibaba năm 2000.

Ngoài mức lợi nhuận lớn thu được từ các khoản đầu tư nói trên (nếu công ty hiện thực hóa lợi nhuận), Softbank còn có khoản tiền mặt dồi dào từ mảng di động đang ăn nên làm ra của tập đoàn là 480 tỉ yên, tương đương 4,8 tỉ USD (trong quý kết thúc vào tháng 6/2013). Với số tiền khổng lồ này, ông Son sẽ càng ráo riết đi thâu tóm các công ty khác.

Trong khi đang hoàn tất thương vụ mua lại Sprint, ông Son đã tiếp cận Vivendi SA với đề nghị mua lại Universal Music Group, công ty âm nhạc lớn nhất thế giới, nhưng đã bị từ chối (theo những nguồn tin thân cận với công ty này).

Cuối năm 2012, Son cũng đã từng mua lại công ty nhỏ hơn là eMobile với giá 180 tỉ yên (1,8 tỉ USD). Nhưng sau khi các cơ quan quản lý Nhật tỏ ý không hài lòng với thương vụ, Softbank đã bán 2/3 cổ phần trong công ty này.

Với những động thái này, có vẻ như ông Son sẽ tiếp tục là người chơi lớn trên thị trường M&A. Ông đã từ chối trả lời về nhận xét này, nhưng gần đây ông có chia sẻ trên mạng xã hội rằng: “Trong cuộc sống chỉ có tấn công hoặc phòng thủ. Vậy tại sao lại không tấn công”?

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Bill Gates 20 năm liền giàu nhất nước Mỹ

Năm nay là năm thứ 20 liên tục, tỷ phú Bill Gates dẫn đầu xếp hạng những người giàu nhất nước Mỹ do tạp chí Forbes thực hiện.

Bill Gates đã giành lại ngôi giàu nhất thế giới từ tay “trùm” viễn thông Carlos Slim của Mexico

Theo bảng xếp hạng 400 người giàu nhất nước Mỹ (Forbes 400) vừa được công bố, với giá trị tài sản ròng 72 tỷ USD, nhà sáng lập tập đoàn phần mềm khổng lồ Microsoft đứng đầu ở Mỹ về độ giàu có.

Ngoài ra, năm nay, Bill Gates cũng đã giành lại ngôi giàu nhất thế giới từ tay “trùm” viễn thông Carlos Slim của Mexico.

Đứng thứ hai trong danh sách những người giàu nhất ở Mỹ tiếp tục là nhà đầu tư huyền thoại Warren Buffett, người sở hữu giá trị tài sản 58,5 tỷ USD. Trong 1 năm qua, tài sản của Buffett tăng thêm 12,5 tỷ USD, đưa ông trở thành tỷ phú Mỹ “kiếm” nhiều tiền nhất.

Xếp sau tỷ phú Buffett là một “đại gia” công nghệ khác, tỷ phú Larry Ellison, Giám đốc điều hành (CEO) của tập đoàn Oraclel. Năm nay 69 tuổi, ông Ellison là chủ nhân của khối tài sản ròng trị giá 41 tỷ USD.

Hai gương mặt còn lại trong top 5 người giàu nhất nước Mỹ là anh em nhà Koch, chủ tập đoàn công nghiệp Koch Industries với giá trị tài sản ròng 36 tỷ USD mỗi người.

Giá cổ phiếu mạng xã hội Facebook tăng mạnh đã đưa giá trị tài sản ròng của nhà sáng lập mạng này là Mark Zuckerberg tăng thêm 9,6 tỷ USD trong năm qua, lên mức 19 tỷ USD.

Với mức tài sản này, Zuckerberg trở lại top 20 của xếp hạng 400 người giàu nhất nước Mỹ sau khi bị rớt khỏi nhóm này vào năm ngoái. Zuckerberg cũng nằm trong số những tỷ phú trẻ tuổi nhất của nước Mỹ.

Tỷ phú Mỹ có giá trị tài sản tăng mạnh nhất theo giá trị phần trăm trong năm qua là David Duffield, CEO công ty Workday. Trong năm qua, tài sản của tỷ phú này tăng gấp hơn 3 lần, lên 6,4 tỷ USD, đảm bảo cho ông vị trí thứ 65 trong xếp hạng.

Theo Forbes, 5 năm sau cuộc khủng hoảng tài chính, những người giàu có nhất nước Mỹ đã hồi phục lại được số tài sản bị mất trong khủng hoảng. Nhóm 400 người giàu nhất hiện sở hữu khối tài sản ròng trị giá 2,02 nghìn tỷ USD, cao chưa từng có từ trước tới nay và xấp xỉ ngang bằng với GDP của nước Nga.

So với năm ngoái, tài sản của nhóm này đã tăng thêm 300 tỷ USD, còn nếu so với cách đây 1 thập kỷ, con số tài sản đã tăng hơn gấp đôi. Trung bình, mỗi người trong số 400 người giàu nhất nước Mỹ hiện sở hữu tài sản 5 tỷ USD, cao hơn 800 triệu USD so với năm ngoái, đồng thời là một mức cao kỷ lục.

Để lọt vào danh sách, mỗi cá nhân phải có tối thiểu 1,3 tỷ USD, cao nhất từ năm 2007-2008 tới nay. Vì tiêu chuẩn cao như vậy, có tới 61 tỷ phú Mỹ không thể lọt vào xếp hạng 400 người giàu nhất nước này.

Trong danh sách của năm nay, chỉ có 30 người chứng kiến giá trị tài sản ròng suy giảm. Có 28 người bị rớt khỏi danh sách và 6 tỷ phú qua đời.

Theo số liệu của hãng tin tài chính Bloomberg, từ đầu năm tới nay, giá trị tài sản của tỷ phú Bill Gates đã tăng thêm 9,8 tỷ USD. Năm 2012, tỷ phú này “kiếm” được 7 tỷ USD. Tuy nhiên, phần lớn giá trị tài sản tăng thêm này đến không đến từ Microsoft mà đến từ các khoản đầu tư khác của Bill Gates.

Trong đó, công ty đầu tư Cascade của Bill Gates sở hữu cổ phần lớn trong hãng sản xuất máy kéo Deere cũng như công ty đường sắt Canadian National Railway của Canada, và hãng đóng chai đồ uống Femsa của Mexico.

Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

Câu chuyện gia đình Vưu Khải Thành

Mô hình quản trị gia đình đã đưa công ty Biti’s phát triển qua hơn một phần tư thế kỷ nhưng lại chính là bài toán thách thức cho ông Vưu Khải Thành lúc này.

Các doanh nghiệp gốc Hoa đang đóng góp bao nhiêu vào GDP của Việt Nam? Không thể ước tính được tỉ lệ này.

Nhưng trong số nhiều tên tuổi doanh nghiệp tại Việt Nam, không thể không nhắc đến những cái tên như Sacombank, Kinh Đô, Thiên Long, Thái Tuấn, Đức Phát, Đại Đồng Tiến, Minh Long hay Biti’s.

Những công ty này đều do các ông chủ gốc Hoa gầy dựng nên từ khi Việt Nam bước vào giai đoạn Đổi Mới. Theo thời gian, các ông chủ gốc Hoa này đã gặt hái được những thành quả tốt.

Vưu Khải Thành trong cộng đồng doanh nhân gốc Hoa

Công ty Kinh Đô của hai anh em Trần Kim Thành, Trần Lệ Nguyên, là doanh nghiệp chuyên sản xuất bánh kẹo từ năm 1993 và hiện nay đã trở thành tập đoàn thực phẩm đạt doanh thu hơn 4.000 tỉ đồng năm 2012, dù đã phải trải qua rất nhiều thăng trầm vì đầu tư dàn trải.

Bên cạnh đó, còn có công ty Thiên Long của ông Cô Gia Thọ, một doanh nghiệp khởi đầu vào năm 1981 chuyên sản xuất bút bi quy mô nhỏ và trưởng thành 30 năm sau đó, với doanh thu hơn 1.200 tỉ đồng cùng tỉ suất lợi nhuận 20%.
Dù Biti's được nhiều quỹ đầu tư tiếp cận, nhưng ông bà Vưu Khải Thành đều từ chối.


Công ty Biti’s của gia đình Vưu Khải Thành cũng cùng thời với công ty của các ông chủ người Hoa nói trên. Họ đang là một trong những doanh nghiệp hàng đầu ngành da giày Việt Nam, chiếm 15% thị trường trong nước với doanh thu nội địa hơn 1.000 tỉ đồng và tỉ trọng xuất khẩu đạt 50% trong cơ cấu doanh thu công ty năm 2012.

Khi nhìn lại con đường phát triển của Biti’s nói riêng và các doanh nghiệp gốc Hoa nói chung, có thể nhận thấy điểm chung nhất chính là sự căn cơ trong kinh doanh của họ. Họ đi lên từ cơ sở sản xuất nhỏ, sau đó phát triển kinh doanh dựa trên tiêu chí “sản lượng lớn là mục tiêu chủ đạo”.

Kim chỉ nam này đã khiến nhiều doanh nghiệp Việt Nam phải để tâm tham khảo. Bà Mai Kiều Liên, Tổng Giám đốc Công ty Sữa Việt Nam, từng cho biết, bà cũng lèo lái con tàu doanh nghiệp trên đường tiến đến 3 tỉ USD theo phương châm này.

Bên cạnh sự căn cơ, các doanh nghiệp gốc Hoa có một lợi thế khác: thông hiểu những thị trường lân cận Việt Nam, những nơi có nhiều người Hoa như Trung Quốc, Đài Loan hay Campuchia. Điều này đã giúp họ rất nhiều trong quá trình mở rộng quy mô kinh doanh.

Công ty Thiên Long, chẳng hạn, sau khi chiếm được thị trường bút viết tại Việt Nam từ năm 2007 đã nghĩ đến xuất khẩu, cho đây là con bài chủ lực để có thể tiếp tục tăng trưởng. Và trong số những thị trường xuất khẩu tiềm năng thì Trung Quốc đã nổi lên như một sự lựa chọn của họ. Biti’s cũng thế.

Năm 1982, Vưu Khải Thành cùng vợ khởi đầu Biti’s với số vốn 200 triệu đồng, với 15 nhân công và những chiếc máy rỉ sét năng suất thấp, để sản xuất các loại dép cao su xuất khẩu, thị trường chủ yếu là Liên Xô và các nước Đông Âu.

Nhưng mọi việc chỉ suôn sẻ đến cuối thập niên 1980. Khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, Biti’s cũng mất luôn thị trường chính.

Trong khi đó, ở thị trường trong nước, mặt hàng dép xốp cũng bị cạnh tranh khốc liệt. Giày dép Thái Lan, Trung Quốc làm bằng chất liệu mới, đẹp, nhẹ và tiện lợi hơn dép cao su đã trở thành mặt hàng thời thượng tại Việt Nam khi đó.

Xuất khẩu bết bát, bán trong nước cũng không xong, vợ chồng ông vẫn không bỏ cuộc và quyết định “công du” Đài Loan vào năm 1989, với hy vọng tìm cơ hội mới.

“Mọi hy vọng và nỗ lực đều không bị phụ”, bà Lai Khiêm, vợ ông Thành cho biết. Đến Đài Loan, họ đã nhìn thấy một loại dép xốp đặc biệt làm bằng chất liệu hạt nhựa EVA, có thể cạnh tranh được với dép xốp đang chiếm lĩnh thị trường Việt Nam khi đó, và họ nắm ngay cơ hội này. Vợ chồng Vưu Khải Thành ngày đêm tìm hiểu công nghệ EVA và dành tiền mua dây chuyền sản xuất mang về Việt Nam.

Ba năm sau khi phát triển sản phẩm này, công ty của gia đình họ Vưu trở thành doanh nghiệp Việt Nam đầu tiên trong ngành giày dép được xuất khẩu chính thức vào thị trường Trung Quốc. Theo bà, Trung Quốc, một thị trường đông dân, có thói quen sử dụng hàng tiêu dùng tương đồng với Việt Nam.

Ông Khải Thành đã chọn Tây Nam Trung Quốc là địa bàn để phát triển doanh nghiệp. Đây là khu vực giáp với Việt Nam, dân số hơn 420 triệu người với thị trường giày dép bị bõ ngỏ.

Ông nhận thấy các doanh nghiệp Trung Quốc chỉ mải mê xuất khẩu mà quên mất các thị trường rộng lớn của họ. Thế là, trong khi giày dép Trung Quốc thâm nhập thị trường Việt Nam bằng chiêu bài giá rẻ thì Biti’s nghĩ đến chuyện ngược lại: chinh phục thị trường đối thủ bằng các sản phẩm chất lượng tốt, có giá phải chăng.

Kết quả là sau nhiều năm phát triển, đến nay, doanh thu của Biti’s tại thị trường Tây Nam đã chiếm tới 80% tổng doanh thu của Biti’s trên toàn Trung Quốc.

Năm 2006, ông Khải Thành tiếp tục đầu tư xây dựng một trung tâm thương mại cửa khẩu quốc tế ở biên giới Lào Cai với tổng vốn 40 triệu USD, nằm cách cửa khẩu 50m, để mua nguyên liệu và sau đó, sản xuất giày dép và bán qua biên giới.

Trên tổng thể, Biti’s đã mở rộng chuỗi trung gian phân phối ở Trung Quốc lên 30 đơn vị với gần 500 đại lý bán lẻ, tiêu thụ hơn 2 triệu đôi/năm, tăng trưởng doanh thu bình quân hằng năm khoảng 30%.

Thắng ở thị trường Trung Quốc, ông Khải Thành tiếp tục xuất hàng sang Campuchia và Lào, những thị trường hấp dẫn trong khối Đông Dương. Và ông đã xây dựng ở 2 nước này được hơn 1.000 điểm bán lẻ.

Vợ chồng ông cũng nỗ lực đưa hàng vào các nước Đông Âu và Trung Đông. Thành công của ông Khải Thành lúc ban đầu đã giúp Biti’s nhận được nhiều đơn hàng xuất khẩu theo hình thức FOB (mua nguyên liệu, bán thành phẩm) của các đối tác Tây Âu, điều mà ít doanh nghiệp Việt Nam thời đó có được.

Có thể thấy, ông Cô Gia Thọ của Công ty Thiên Long và ông Vưu Khải Thành của Công ty Biti’s là 2 điển hình về sự cần cù, tập trung, chịu khó, không chấp nhận lùi bước, trọng chữ tín và đặc biệt nhanh nhạy với thị trường của các doanh nhân Việt gốc Hoa.

Thiên Long và Biti’s là hai doanh nghiệp ra đời rất sớm, vào đầu những năm 1980, một thời kỳ khó khăn và nhiều hạn chế của nền kinh tế bao cấp.

Chủ của các doanh nghiệp này là những người Việt gốc Hoa đã nhanh chóng nắm bắt được thời cơ sau bước ngoặt Đổi Mới 1986 để vươn lên khẳng định vị trí top đầu trong các ngành nghề họ theo đuổi. Tuy nhiên, Việt Nam đang đứng trước những thách thức mới về hội nhập, và các doanh nghiệp kiểu gia đình như Biti’s có thể sẽ gặp không ít khó khăn.

Vưu Khải Thành giải quyết bài toán “toàn cầu hóa”

Hiện nay, Biti’s đạt tăng trưởng doanh thu bình quân 25%/năm, có 4.500 đại lý trong nước và chuỗi cửa hàng giới thiệu sản phẩm tại 40 quốc gia và sở hữu một thương hiệu tên tuổi tại thị trường Việt Nam.

Tuy nhiên, ông Khải Thành đang cảm nhận rõ nét những thách thức và vận hội cho ông khi Việt Nam chuẩn bị gia nhập Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP).

Ông Diệp Thành Kiệt, Phó Chủ tịch Hiệp hội Da giày Việt Nam, từng nhận định rằng có khả năng doanh nghiệp da giày Việt Nam sẽ không được hưởng nhiều lợi ích từ TPP như mong đợi.

Ông lý giải, dù ngành da giày Việt Nam đã có tỷ lệ nội địa hóa ở mức trung bình là từ 50-65%, nhưng để thâm nhập các thị trường mở trong khối TPP như Mỹ hay Nhật, doanh nghiệp trong nước không thể theo đuổi mãi dòng sản phẩm trung cấp.

Ông Khải Thành đã nghĩ nhiều đến những gì ông đạt được và không muốn dừng lại với những thứ trung bình. Ông đã thử nghiệm sản xuất và xuất khẩu các dòng sản phẩm cao cấp cho Biti’s từ hơn 3 năm nay và kết quả vẫn chưa được như ý.
Vưu Khải Thành đã nghĩ nhiều đến những gì ông đạt được. Và ông không dừng lại với những thứ trung bình.


Tuy nhiên, để làm được điều này, một trong những yếu tố quan trọng nhất là vật tư và nguyên phụ liệu. Trên cả nước hiện nay mới chỉ có khoảng 40 doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực sản xuất nguyên phụ liệu da giày nhỏ lẻ.

Bà Lai Khiêm bộc bạch: “Khi tham gia TPP, thuận lợi của chúng ta là mở rộng được thị trường, thuế suất thấp. Nhưng chúng ta sẽ phải cạnh tranh với các thương hiệu nước ngoài.

Tỷ lệ nội địa hóa nguyên phụ liệu ở các khâu của Biti’s tuy đang ngày một tăng lên, nhưng các loại hóa chất dùng cho sản xuất vẫn còn phải nhập khẩu khoảng 40%. Việt Nam không mạnh về công nghiệp phụ trợ. Chúng tôi vẫn đang phải cố gắng tìm hướng đi thích hợp hơn”.

Bên cạnh thách thức về nguyên phụ liệu, vấn đề nguồn lao động tay nghề cao cũng là bài toán đau đầu đối với Biti’s khi Vưu Khải Thành muốn nâng cấp sản phẩm của Biti’s.

Mỗi đôi giày thể thao cao cấp, khi hoàn thiện đều phải trải qua từ 200 đến 350 công đoạn kỹ thuật. Những công đoạn này rất phức tạp, đòi hỏi người lao động phải thực hiện thuần thục từng động tác với độ chuẩn xác cao.

Dù có hơn 7.000 công nhân tại 4 nhà máy, nhưng bà Lai Khiêm cho biết Biti’s vẫn không dễ dàng tuyển dụng công nhân cho kế hoạch mở rộng sản xuất sắp tới. Trong khi đó, vợ chồng Vưu Khải Thành dự định khai trương thêm một nhà máy tại Trà Vinh chuyên sản xuất giày thể thao cao cấp.

Trong vòng hai năm trở lại đây, lao động ngành da giày tại Việt Nam đã trở nên rất khan hiếm, do công nhân dịch chuyển sang những ngành nghề khác bị các công ty có vốn đầu tư nước ngoài thu hút.

Một thách thức khác là nếu như trước đây, Biti’s phụ thuộc hoàn toàn vào hệ thống phân phối độc lập (nhà bán lẻ) thì nay vợ chồng Vưu Khải Thành nhận ra, hệ thống này không còn hiệu quả. Họ quyết định phát triển chuỗi các cửa hàng tiếp thị riêng chỉ trưng bày sản phẩm của Biti’s.

Một trong những lý do dẫn đến quyết định nói trên, theo bà Lai Khiêm, là nhiều đơn vị bán lẻ thường nhập hàng loạt các loại giày dép xuất xứ khác nhau để bán, dẫn đến việc sản phẩm Biti’s bị “pha loãng”, không còn tạo được ấn tượng đối với người tiêu dùng như trước.

Và ông Vưu Khải Thành đã quyết định cải cách. Đến tháng 8/2013, ông đã xây dựng được 55 cửa hàng tiếp thị theo mô hình cửa hàng một điểm đến trên cả nước, diện tích từ 150-200 m2, kinh doanh các chủng loại sản phẩm giày dép từ người lớn đến trẻ em, nam lẫn nữ mang nhãn hiệu Biti’s.

“Với tốc độ giới thiệu mặt hàng mới ra thị trường vào khoảng 40 mẫu/tháng, kênh phân phối này được kỳ vọng sẽ giúp Biti’s củng cố sự hiện diện ở thị trường nội địa”, bà Lai Khiêm chia sẻ.

Gia đình trị: Rào cản hay cơ hội?

Cô Vưu Lệ Quyên, Phó Tổng Giám đốc Phụ trách Tiếp thị Biti’s, là con gái lớn của ông bà Vưu chính là người đứng sau ý tưởng chuỗi cửa hàng tiếp thị này. Ngoài bà Lai Khiêm và cô Vưu Lệ Quyên, ban lãnh đạo của Biti’s còn có 3 Phó Tổng Giám đốc khác đã đi làm việc tại Biti’s được hơn 20 năm.
Bà Lai Khiêm - vợ ông Vưu Khải Thành luôn nổ lực cùng chồng để quản lý thương hiệu gia đình.


Không chỉ riêng Biti’s, hầu hết các doanh nghiệp Việt có ông chủ gốc Hoa khác đều bị ảnh hưởng bởi tính gia đình, ngay cả đối với các công ty đã niêm yết.

Công ty Thiên Long lên sàn chứng khoán từ năm 2010 và hiện có 4/8 thành viên Hội đồng Quản trị là người nhà của Chủ tịch Cô Gia Thọ. Còn Kinh Đô, một trong những công ty đại chúng lớn nhất ngành thực phẩm Việt Nam vẫn quản lý ít nhiều theo phong cách gia đình. Góp mặt trong Hội đồng Quản trị của công ty này có tới 5 thành viên trong gia đình Chủ tịch Trần Kim Thành.

Nếu vợ chồng Vưu Khải Thành vẫn giữ nguyên quan điểm “giữ lại cơ nghiệp cho con”, họ có thể sẽ phải đi theo con đường của Công ty Bata, một mô hình doanh nghiệp tương tự khá nổi tiếng trên thế giới.

Bata được sáng lập bởi ông Tomas Bata tại Cộng Hòa Séc từ năm 1894. Khởi đầu từ một xưởng đóng giày với 10 lao động, ngày nay, Bata đã phát triển thành doanh nghiệp giày dép phục vụ cho hơn 1 triệu khách hàng mỗi ngày.

Công ty này vận hành 27 nhà máy tại 26 quốc gia, tạo công ăn việc làm cho 30.000 người. Bata cũng được sách Kỷ lục Guinness công nhận là hãng sản xuất và bán lẻ giày dép lớn nhất thế giới.

Ngày nay, Bata được điều hành bởi thế hệ F3, con cháu của dòng họ Bata, hoạt động trên toàn cầu theo mô hình phân quyền triệt để gồm 4 đơn vị kinh doanh chính: Bata Canada, Bata châu Âu, Bata châu Mỹ La-tinh và Bata Quốc tế.

Bên dưới mỗi đơn vị này là hàng loạt các công ty con hoạt động riêng lẻ ở từng quốc gia và có quyền tự quyết. Do có phương thức hoạt động độc đáo như vậy nên Bata còn được gọi là “Liên đoàn các Công ty con của Bata”.

Trước năm 1975, Bata từng có một số cửa hàng đặt tại chợ Bến Thành ở Sài Gòn. Chính nhờ sự bền chắc, giá phải chăng, không quá cầu kỳ về thiết kế nhưng vẫn lịch sự, thương hiệu này đã trở nên quen thuộc và vẫn tồn tại trong đời sống người Việt, giống như xe gắn máy là “xe Honda”. Đó cũng là một trong những bí quyết giúp doanh nghiệp tư nhân gia đình trị như Bata sống sót và phát triển bền vững từ hơn trăm năm nay.

Tương tự như nhiều thế hệ doanh nhân F1 của Việt Nam khởi nghiệp với vốn kiến thức là kinh nghiệm thực tiễn, vợ chồng Vưu Khải Thành đã sớm nhận ra việc cần thiết phải chuẩn bị chuyển giao cơ nghiệp cho thế hệ F2.

Du học về nước năm 2004, Lệ Quyên có thâm niên 8 năm làm việc tại Biti’s. Người con gái thứ trong gia đình Biti’s là Vưu Lệ Minh cũng làm việc tại công ty được 5 năm. Và người con trai út Vưu Tuấn Kiệt thì đang đi du học.

Trên thực tế, nhiều ông chủ doanh nghiệp Việt gốc Hoa muốn chuyển giao cơ nghiệp vẫn còn nhiều việc phải lo dù con cái họ phần lớn đều học hành bài bản ở phương Tây. Và cũng có không nhiều doanh nghiệp gia đình thực sự chuyển giao quyền lực cho thế hệ F2.

Như trường hợp của Trịnh Chí Cường. Anh đang giữ chức Tổng Giám đốc của Công ty Nhựa Đại Đồng Tiến, nhưng cha anh vẫn phải đứng sau.

Hoặc Phó Tổng Giám đốc Lý Huy Sáng của Minh Long, mặc dù đã chứng tỏ được năng lực xây dựng chiến lược và kế hoạch cho công ty, nhưng cha anh vẫn phải hỗ trợ anh trong việc ra quyết định.

Khi được hỏi liệu ai là người có thể thay thế ông Vưu tiếp quản cơ nghiệp Biti’s, bà Lai Khiêm nhận xét, con trai út thì được, nhưng hai người con gái thì vẫn phải cần thêm thời gian thử thách. Tuy nhiên, hai ông bà để ngỏ khả năng cất nhắc một cấp phó khác lên nắm quyền điều hành trong trường hợp hai người con gái chưa thể đảm được nhận vai trò này.

Tính gia đình thể hiện càng lúc càng sâu sắc trong công ty Biti’s. Bà Lai Khiêm thừa nhận, dù Biti’s được nhiều quỹ đầu tư tiếp cận, nhưng hai ông bà đều đã từ chối.

Vưu Khải Thành buộc phải chọn con đường phát triển cho Biti’s trong thời gian tới: hoặc tiếp tục giữ quyền kiểm soát, chấp nhận tăng trưởng cầm chừng, hoặc phải chấp nhận bán quyền sở hữu ra công chúng để tập hợp nguồn lực thúc đẩy tăng trưởng.

Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

Tham vọng của tỷ phú giàu nhất Trung Quốc

Quyết tâm trở thành một “tay chơi” cỡ bự trên thị trường bất động sản toàn cầu, tỷ phú địa ốc Trung Quốc Wang Jianlin, người giàu nhất Trung Quốc, đang ra sức săn lùng những thỏa thuận đầu tư vào châu Âu và Mỹ.

“Có nhiều cơ hội đầu tư tốt ở Mỹ và châu Âu phù hợp với công ty của chúng tôi”, ông Wang nói - Ảnh: AFP.

Theo tờ Wall Street Journal, mấy năm gần đây, ông Wang đã gây được tiếng vang lớn trên thế giới. Năm 2012, tập đoàn Dalian Wanda Group Corp. của ông tuyên bố mua lại chuỗi rạp chiếu phim AMC Entertainment Holdings Inc. của Mỹ với giá 2,6 tỷ USD. Tháng trước, tập đoàn này hoàn tất vụ thâu tóm công ty sản xuất du thuyền Sunseeker International Ltd. của Anh quốc.

Mùa hè vừa rồi, ông Wang còn tuyên bố kế hoạch sẽ xây một dự án khách sạn và nhà ở cao cấp ở London với vốn đầu tư khoảng 700 triệu Bảng, tương đương gần 1,1 tỷ USD, chưa kể một dự án khách sạn ở New York vào cuối năm nay.

Tập đoàn Wanda hiện đang vận hành 38 khách sạn 5 sao, 71 trung tâm mua sắm, 57 siêu thị và 6.000 màn chiếu phim ở Trung Quốc. Những số liệu này được ông Wang, người đang giữ vai trò Chủ tịch Wanda, đưa ra trong một buổi họp báo diễn ra ngày 11/9 tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới mùa hè đang diễn ra ở thành phố Đại Liên, Trung Quốc.

Cũng theo ông Wang, Wanda đang muốn tìm kiếm thỏa thuận để rót vốn đầu tư vào các ngành giải trí, khách sạn và bán lẻ ở cả Mỹ và châu Âu.

“Chúng tôi mua không chỉ để thâu tóm”, ông Wang nói, nhấn mạnh rằng một số công ty hiện đang thực hiện hoạt động thâu tóm các tài sản ở nước ngoài chỉ vì giá các tài sản này “mềm hơn” trong bối cảnh kinh tế đi xuống.

Vụ Wanda mua lại chuỗi rạp chiếu phim AMC của Mỹ đã khiến nhiều người bất ngờ. Trong bối cảnh số lượng khách đi xem phim tại rạp ở Mỹ giảm do ngày càng có nhiều người xem phim tại nhà, giới chuyên gia trong ngành phim ảnh nói rằng, đây không phải là một vụ đầu tư đặt lợi nhuận lên hàng đầu.

Tỷ phú Wang nói rằng, AMC phù hợp với danh mục đầu tư của Wanda và hiện đang làm ăn tốt. Mới đây chuỗi rạp chiếu phim này đã tuyên bố sắp sửa phát hành cổ phiếu lầu đầu ra công chúng (IPO).

“Có nhiều cơ hội đầu tư tốt ở Mỹ và châu Âu phù hợp với công ty của chúng tôi”, ông Wang nói. Ông cho biết, Wanda hiện đang đẩy mạnh mảng sản xuất phim và có mục tiêu tăng cường quan hệ đối tác với các nhà làm phim Hollywood. Một trong những bộ phim được Wanda sản xuất gần đây là “Man of Tai Chi” (“Thái cực hiệp”), một tác phẩm mà diễn viên Keanu Reeves lần đầu giữ vai trò đạo diễn.

Cuối tháng này, Wanda dự kiến sẽ đưa nhiều ngôi sao Hollywood, bao gồm tài tử Dustin Hoffman, tới thành phố Thanh Đảo, nơi ông Wang đang nỗ lực xây dựng một ủy ban giải thưởng điện ảnh để tổ chức trao giải hàng năm tương tự như giải Oscar của Mỹ.

Ông Wang tuyên bố, doanh thu của Wanda sẽ đạt 40 tỷ USD vào năm 2016, gần gấp đôi so với mức doanh thu 23 tỷ USD đạt được trong năm 2012. Để tăng doanh thu và sự hiện diện trên thị trường quốc tế, Wanda dự kiến sẽ xây khách sạn cao cấp mang thương hiệu riêng tại 8-10 thành phố lớn trên khắp thế giới trong thập kỷ tới.

Sinh ra trong một gia đình quân ngũ ở Tứ Xuyên, ông Wang từng có thời gian phục vụ trong quân đội và là một người rất mê môn bóng đá. Năm nay 58 tuổi, ông vừa nổi lên là người giàu nhất ở Trung Quốc, với tài sản cá nhân dao động trong khoảng 14-22 tỷ USD theo ước tính của hãng tin tài chính Bloomberg, tạp chí Forbes và tạp chí Hồ Nhuận.

Tài sản của ông Wang tăng mạnh trong năm nay khi Dalian Wanda Commercial Properties, công ty con chuyên về bất động sản của tập đoàn Wanda với cổ phần chính do ông sở hữu, tìm ra cách hiệu quả để được niêm yết trên thị trường chứng khoán Hồng Kông đầy khắt khe.

Cơ hội niêm yết ở Hồng Kông có được sau khi công ty thâu tóm cổ phần 65% trong Hengli Commercial Properties, một doanh nghiệp đã niêm yết tại Hồng Kông, rồi đổi tên cổ phiếu này thành Wanda Commercial Properties. Giá cổ phiếu công ty đã tăng vọt sau đó, đưa giá trị tài sản của ông Wang tăng mạnh.Tuy nhiên, ông Wang cho biết không có ý định chuyển tài sản từ Wanda Group sang công ty niêm yết ở Hồng Kông.

Khi được hỏi về việc liệu Wanda có chịu ảnh hưởng bất lợi từ “cú ngã ngựa” của cựu Bí thư Trùng Khánh Bạc Hy Lai, người mới bị đem ra xét xử mới đây với các tội danh tham nhũng và lạm dụng quyền lực, ông Wang nói rằng, công ty của ông “luôn theo đuổi thị trường chứ không theo đuổi con người”. Wanda hiện có trụ sở ở Bắc Kinh, nhưng khởi nguồn ở Đại Liên, nơi ông Bạc Hy Lai giữ cương vị thị trưởng trong thời gian từ năm 1993-2001.

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

Tracy Britt - "Nữ tướng" của tỷ phú Warren Buffett

Mặc dù mới chỉ 28 tuổi và trẻ hơn ông chủ tới 50 tuổi, Britt đã đóng một vai trò mà không ai ở Berkshire có thể thay thế.

Khi Tracy Britt đến Omaha năm 2009 để gặp nhà đầu tư huyền thoại Warren Buffett, cô mang theo bên mình tấm bằng MBA của Harvard, một bản sơ yếu lý lịch sáng chói và rất nhiều tham vọng. Tuy nhiên, cô còn mang đến cho nhà đầu tư nổi tiếng này một món quà nhấn mạnh hai người có cùng quê hương: một bao tải ngô và cà chua.

Những “hạt giống” mà Britt gieo trồng từ ngày đó nhanh chóng đem lại kết quả: cô trở thành trợ lý tài chính của Buffett tại Berkshire Hathaway. Gần 4 năm sau, Britt nổi lên là một trong những nhân vật thân cận nhất hỗ trợ cho Buffett. Cô hiện đang quản lý tới 4 công ty con trực thuộc tập đoàn hùng mạnh trị giá 284 tỷ USD của Buffett.

Mặc dù mới chỉ 28 tuổi và trẻ hơn ông chủ tới 50 tuổi, Britt đã đóng một vai trò mà không ai ở Berkshire có thể thay thế. Với văn phòng làm việc được đặt ngay cạnh phòng của vị chủ tịch Berkshire, Britt giúp Buffett nghiên cứu tài chính, cùng ông tham dự các cuộc họp và thậm chí đôi lúc còn lái xe chở ông đi xung quanh thị trấn.

Các công ty dưới trướng của Britt bao gồm công ty sản xuất sản phẩm xây dựng Johns Manville Corp. và công ty sơn Benjamin Moore & Co. Hai công ty này mang lại doanh thu hàng năm lên tới hơn 4 tỷ USD.

Tháng 3 vừa qua, chỉ một vài tuần sau khi Berkshire cùng với 3G Capital tuyên bố họ sẽ mua lại H.J. Heinz & Co. với giá 23 tỷ USD, Buffett đã cử Britt tới Brazil. Đây là thương vụ thâu tóm lớn nhất của Berkshire kể từ năm 2010, và Bufett muốn Britt hiểu thêm về hoạt động của 3G.

Theo nguồn tin thân cận, Britt là một trong số những ứng viên sáng giá được Buffett lựa chọn cho các vị trí cấp cao sau khi ông nghỉ hưu. Và, Britt cũng không phải là người đầu tiên được Buffett để mắt đến bất chấp họ không là những nhân vật được ít người biết đến: các giám đốc đầu tư Todd Combs và Ted Weschler đều là những nhà quản lý quỹ trầm lặng trước khi được giao trách nhiệm quản lý khối tiền mặt khổng lồ của Berkshire.

Britt cũng là một trong những người phụ nữ có ảnh hưởng lớn nhất tại Berkshire. Trong số 13 thành viên hội đồng quản trị của tập đoàn này, chỉ có 3 người là nữ giới. Trong số 81 công ty con, chỉ có 5 công ty được quản lý bởi phái yếu.

Một số người còn cho rằng Britt giống như người kết nối Buffett với CEO của các công ty con trực thuộc Berksire. Các CEO này luôn mong muốn có sự tương tác với nhau để học tập kinh nghiệm quản lý và phát hiện ra các phương pháp hợp tác hiệu quả.

Britt là người đẩy mạnh các buổi thảo luận như vậy. Cô cũng là người sắp xếp “hội nghị bàn tròn” đầu tiên ở Berkshire với sự tham gia của tất cả các CEO và diễn ra bên lề đại hội thường niên của Berkshire.

Janet Hanson, người sáng lập nên 85 Broads – mạng lưới kết nối cộng đồng nữ giới trong ngành kinh doanh và tài chính – vẫn nhớ như in ấn tượng với Britt khi cô là thực tập sinh tại công ty đầu tư của bà. “Đây là cô gái có thể đạt được mọi thứ cô ấy muốn”, Hanson nói.

Một số chuyên gia phân tích và giới quan sát cho rằng Britt sẽ trở thành vị lãnh đạo cấp cao tại Berkshire trong thập kỷ tới, đảm nhiệm vai trò sửa chữa các thương vụ gặp rắc rối hoặc đàm phán.

Trước đây, công việc này được đảm nhiệm bởi David Sokol. Sokol là cựu giám đốc kinh doanh của Berkshire và được coi là người sẽ kế nhiệm Buffett.

Tuy nhiên, Sokol nghỉ hưu từ năm 2011, sau khi bị phát hiện đã mua cổ phiếu của công ty hóa chất Lubrizol Corp. không lâu trước khi khuyến nghị Buffett nên mua vào cổ phiếu này.

Nữ CEO Việt chia sẻ "ý tưởng lớn" với cựu Thủ tướng Anh

Đỗ Thị Thúy Hằng là CEO một công ty đặt phòng khách sạn trên khắp thế giới cho người Việt. Cô mong muốn đem công nghệ áp dụng vào ngành du lịch để mở cửa với bạn bè thế giới và tạo thêm việc làm trong nước.
Trong khuôn khổ Diễn đàn Kinh tế Thế giới 2013 (WEF) đang diễn ra tại Myanmar, nữ CEO người Việt Đỗ Thị Thúy Hằng đã có buổi trao đổi về "Ý tưởng lớn tiếp theo" (The next big idea) cùng cựu Thủ tướng Anh Tony Blair và nhiều nhân vật tầm cỡ khác. Thúy Hằng là đại diện cho người trẻ Việt Nam tham dự WEF lần này.

Nội dung buổi trao đổi xoay quanh bài học về lãnh đạo, sáng tạo tại Việt Nam hay quan điểm cá nhân trước câu hỏi về nữ quyền... Trong phần chia sẻ của mình, Thúy Hằng dành nhiều thời gian nói về tiềm năng của áp dụng các công cụ trực tuyến, Internet vào phát triển ngành du lịch. "Công nghệ không chỉ hình thành một ngành công nghiệp có doanh thu mà còn tạo ra nền tảng để mọi người được công bằng", nữ CEO nói.


Đỗ Thị Thúy Hằng tại buổi chia sẻ về "The next big idea" tại Diễn đàn kinh tế thế giới 2013. Ảnh: WEF

Nhắc tới lĩnh vực kinh doanh thuộc ngành mình, Đỗ Thị Thúy Hằng cho biết hiện nhiều công ty, cơ quan quản lý du lịch Việt không thường xuyên cập nhật thông tin trực tuyến, trong khi có tới 90% người lữ hành trên thế giới sử dụng Internet để lên lịch cho chuyến đi.

"Vì thế chúng tôi muốn sử dụng các công cụ trực tuyến, dùng công nghệ thông tin để mở ra cánh cửa giúp Việt Nam thu hút thêm du khách, đồng thời tạo thêm nhiều việc làm".

Nữ doanh nhân xem Myanmar là ví dụ thực tế cho sự phát triển ngành du lịch nhờ công nghệ thông tin và trực tuyến, bày tỏ "rất ngạc nhiên với những kết quả mà Myanmar làm được". Qua đó cũng đặt mục tiêu cho hướng đi của mình.

Đỗ Thị Thúy Hằng tốt nghiệp cấp 3 trường Hà Nội - Amsterdam và được nhận học bổng toàn phần tại Đại học Orbelin (Mỹ). Sau khi tốt nghiệp, Hằng làm việc tại Ngân hàng Lehman Brothers (New York, Mỹ) trước khi chuyển lên Boston học Thạc sĩ quản trị kinh doanh tại trường Đại học Kinh Doanh (thuộc Đại học Harvard, Mỹ).

Các công ty Thúy Hằng từng làm việc có thêm những cái tên đình đám như UBS, Barclay Captital...

Cô gái Việt đã du lịch "bụi" tới hơn 30 quốc gia và sau 9 năm ở Mỹ trở về Việt Nam để điều hành trang web thương mại điện tử iVivu chuyên đặt phòng khách sạn trên toàn thế giới cho người Việt với ao ước "Người Việt nào, đặc biệt là những người trẻ đều có thể vi vu khắp mọi nơi".

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

Chân dung bốn đại gia truyền thông thế giới

Hai đại gia giàu nhất làng truyền thông: Michael Bloomberg và David Thomson nhưng ông trùm Rupert Murdoch mới là người sở hữu cỗ máy kiếm tiền khỏe nhất



Rupert Murdoch (bên trái) và Michael Bloomberg (bên phải)


Mới đây, làng truyền thông thế giới lại nổi sóng bởi vụ ly hôn giữa tỷ phú truyền thông Rupert Murdoch và người vợ thứ 3. Tỷ phú này nổi tiếng bởi sở hữu tập đoàn truyền thông News Corp với một loạt dự án ngành giải trí, xuất bản nhưWall Street Journal, Fox News, hãng phim 20th Century.

Tuy nhiên Murdoch có phải là đại gia ngồi chiếu trên trong làng truyền thông thế giới?

Xếp hạng trong danh sách 2.000 tỷ phú của Forbes năm 2013


Hai đại gia giàu nhất làng truyền thông: Michael Bloomberg và David Thomson

Michael Bloomberg (71 tuổi) là doanh nhân đồng thời là một chính trị gia - thị trưởng thành phố New York. Ông gia nhập ngành tài chính bằng việc gia nhập ngân hàng đầu tư Salomon Brothers.

Tuy nhiên năm 1981, ngân hàng này bị thâu tóm và Bloomberg nghỉ việc cùng khoản tiền hỗ trợ 10 triệu USD. Với số tiền này ông thành lập công ty chuyên cung cấp dữ liệu thông tin tài chính có tên là Innovative Market Systems.

Năm 1987, ông đổi tên công ty thành Bloomberg L.P. Hiện vị tỷ phú này sở hữu 88% cổ phần của Bloomberg với giá trị tài sản cá nhân vào khoảng 27 tỷ USD, đứng thứ 13 thế giới và giàu thứ 7 tại Mỹ năm 2013.

Tính đến năm 2012, Bloomberg L.P có hơn 15.000 nhân viên trên thế giới hoạt động trong lĩnh vực cung cấp thông tin, dữ liệu, phân tích gồm: Bloomberg News, Bloomberg Television, Bloomberg Radio,…

Bloomberg L.P đứng trong danh sách 50 công ty tư nhân lớn nhất nước Mỹ theo xếp hạng của Forbes năm 2013.

David Thomson


Đối thủ đáng gờm của Bloomberg trên các thị trường chính là hãng truyền thôngThomson Reuters. Thomson Reuters là hãng truyền thông Canada thành lập năm 1851 và được Forbes xếp vào top 100 thương hiệu quyền lực nhất thế giới. Reuters hiện sở hữu mạng lưới nhân viên khổng lồ với 59.400 người khắp thế giới, gần gấp 4 lần so với Bloomberg.

Bloomberg hiện là thị trưởng thứ 108 của thành phố New York từ năm 2002. Bloomberg trước đây là đảng viên Đảng Dân chủ nhưng sau đó chuyển sang Đảng Cộng hòa vào năm 2001.

Ông rời khỏi Đảng Cộng hòa vào năm 2007 và tranh cử nhiệm kỳ thứ 3 năm 2009 như một chính trị gia độc lập. Michael Bloomberg thông qua nhiều chính sách cải thiện môi trường, giáo dục, y tế của New York.

Thomson Reuters chịu sự chi phối bởi công ty đầu tư của gia đình Thomson - Woodbridge. Tỷ phú truyền thông David Thomson hiện là chủ tịch HĐQT của cả 3 công ty Thomson Reuters, Woodbridge và The Globe and Mail Inc., một công ty truyền thông Canada.

Ông cùng các thành viên trong gia đình sở hữu khối tài sản trị giá 20,3 tỷ USD được Forbes xếp hạng thứ 24 trên thế giới và giàu nhất tại Canada.

Chạy đua thị phần giữa Bloomberg và Thomson Reuters - Nguồn: Economist


Hai công ty truyền thông lớn này là đối thủ trong lĩnh vực thông tin và dữ liệu kinh tế tài chính thế giới trong nhiều năm qua.

Theo The Economist, trước đây Thomson Reuters dẫn đầu ngành cung cấp thông tin toàn cầu nhưng từ năm 2007 dần mất thị phần vào tay Bloomberg.

Nữ tỷ phú truyền thông lớn tuổi nhất thế giới - Anne Cox Chambers

Anne Cox Chambers năm nay 93 tuổi được Forbes bình chọn là tỷ phú giàu thứ 80 trên thế giới và giàu thứ 30 tại Mỹ. Anne Cox Chambers hiện là người sở hữu tập đoàn truyền thông Cox Enterprises - công ty tư nhân lớn thứ 16 nước Mỹ.

Năm 1974 sau khi anh trai là ông James M.Cox qua đời, vợ chồng Anne Cox Chambers và Anthony giành quyền kiểm soát công ty gia đình này. Anne Cox Chambers còn được biết đến với cương vị giám đốc điều hành hãng Coca-Cola những năm 1980s, đại sứ Hoa Kỳ tại Bỉ dưới thời tổng thống Jimmy Carter.

Cox Enterprises gồm Cox Communications, Cox Media Group, Manheim và AutoTrader.com. Tập đoàn này ngoài việc hoạt động trong lĩnh vực truyền thông báo chí còn tham gia tổ chức đấu giá xe hơi.

Năm 2013 mặc dù được xếp ở vị trí giàu thứ 3 trong làng truyền thông thế giới với giá trị tài sản 12 tỷ USD nhưng khoảng cách giữa Anne Cox Chambers cách khá xa so với hai đại gia đứng đầu bảng.

Tỷ phú Anne Cox Chambers


Trùm truyền thông Rupert Murdoch lại là người sở hữu cỗ máy kiếm tiền khỏe nhất

Rupert Murdoch là tỷ phú nổi tiếng thế giới không chỉ bởi sở hữu tập đoàn News Corp - cỗ máy kiếm tiền cỡ bự mà còn bởi vụ ly hôn tốn kém nhất trong lịch sử. Năm 1999, ông trùm này chia tay người vợ thứ 2 với chi phí dàn xếp lên đến 1,7 tỷ USD.

17 ngày sau Rupert Murdoch kết hôn cùng người vợ thứ 3 - bà Wendi Deng. Tuy nhiên mới đây 2 người này đã tuyên bố ly hôn và giới truyền thông thế giới vẫn đang tò mò về số tiền mà Murdoch chi ra lần này liệu có lại tiếp tục lập kỷ lục hay không.

Hoạt động của News Corp được Murdoch lựa chọn gồm báo chí, xuất bản và giải trí khác với hướng cung cấp dữ liệu chuyên sâu như Bloomberg hay Reuters. Ngoài sở hữu các tờ báo nổi tiếng như Wall Street Journal, kênh Fox News,Sky, News Corp còn sở hữu hãng phim 20 th Century Fox.

Việc hướng giải trí bằng cách sản xuất những phim đình đám như Life of Pi,Avatar, X-men First Class,.. và các chương trình ăn khách như Master Cheft,…khiến News Corp dễ dàng kiếm được lượng doanh thu khổng lồ.

Ông chủ của News Corp được Forbes đánh giá xếp thứ 91 trong danh sách 2.000 tỷ phú năm 2013 đồng thời là người có quyền lực lớn thứ 26 trên thế giới. Tuy nhiên khối tài sản mà Murdoch sở hữu đạt 11,2 tỷ USD, chỉ bằng hơn nửa con số của gia đình David Thomson.

Cỗ máy khổng lồ News Corp


So sánh doanh thu của 4 hãng truyền thông


Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013

Thách thức cho kẻ mê thép

Tham vọng xây dựng nhà máy luyện và cán thép lớn nhất Đông Nam Á của Đỗ Duy Thái đã trở thành hiện thực. Tuy nhiên, thành quả của ông đang bị thách thức khi kinh tế Việt Nam vẫn trong tình trạng tổn thương, chưa thấy dấu hiệu hồi phục.

Ông Đỗ Duy Thái là Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Thép Việt, công ty sở hữu gần 62% cổ phần của Pomina (POM).

Tháng 10/2009, dự án nhà máy luyện thép lớn nhất Việt Nam với công suất 1 triệu tấn/năm, đặt tại Khu Công nghiệp Phú Mỹ, Bà Rịa - Vũng Tàu được khởi công với tổng vốn đầu tư hơn 300 triệu USD. Đây là nhà máy thép thứ 3 do Công ty Cổ phần Thép Pomina làm chủ đầu tư.

Nhận xét về việc đầu tư của Pomina thời điểm đó, một số người cho rằng đó là quyết định khá mạo hiểm mà chỉ có ông Đỗ Duy Thái, người quá đam mê xây dựng một thương hiệu thép cho người Việt, mới dám làm.

Đỗ Duy Thái là Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Thép Việt, công ty sở hữu gần 62% cổ phần của Pomina (POM). Cộng thêm lượng cổ phần của những người gia đình họ Đỗ, ông Thái đang trực tiếp lẫn gián tiếp nắm gần 90% cổ phần POM.

Có 2 lý do dẫn đến nhận xét trên: Kinh tế đang khó khăn và nhiều công ty thép nước ngoài đã được cấp phép đầu tư xây dựng nhà máy tại Việt Nam.

Ông Thái cho rằng với việc đầu tư dự án lớn vào thời điểm đó, Pomina sẽ tận dụng được lợi thế giá nguyên liệu thấp do ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế toàn cầu và có thể đón đầu cơ hội tăng trưởng khi thị trường phục hồi.

Ngoài ra, thành công của Nhà máy Thép Pomina 1 và Pomina 2 trước đó có lẽ cũng là những động lực thúc đẩy ông Thái tiếp tục mở rộng.

Nhìn trong chiến lược dài hạn, việc mở rộng đầu tư của ông có lẽ là không phải bàn. Tuy nhiên, ông đã không thể dự đoán được rằng, hơn 3 năm sau kinh tế Việt Nam không những chưa phục hồi mà còn khó khăn hơn.

Và chính quyết định của ông ở 3 năm trước đang tác động trực tiếp đến kết quả kinh doanh của Pomina hiện tại.

Nghịch lý ở Pomina

Năm 2012 Thép Pomina chỉ đạt 4,5 tỉ đồng lợi nhuận trước thuế, dù doanh thu lên đến 11.747 tỉ đồng. Thậm chí quý I/2013 Pomina phải chịu lỗ 23 tỉ đồng.

“Thị trường bất động sản khó khăn, xây dựng cơ bản giảm do Chính phủ hạn chế đầu tư công và sự cạnh tranh mạnh của thép Trung Quốc chính là những nguyên nhân khiến kết quả kinh doanh của Pomina không tốt”, ông Thái cho biết.

Trên thực tế, chưa bao giờ ngành thép khó khăn như lúc này. Hiện nay, trên 2 sàn chứng khoán có 17 công ty thép đang niêm yết cổ phiếu.

Theo báo cáo tài chính kiểm toán năm 2012, khoảng 60% công ty có lợi nhuận giảm mạnh so với năm trước. Trong tháng 4/2013 có 2 cổ phiếu thép đã bị đưa vào diện kiểm soát do lỗ 2 năm liên tiếp. Nhiều dự báo cho rằng ngành này sẽ còn lao đao ít nhất cho đến năm 2015.

Không thể phủ nhận thực tế nghiệt ngã của ngành thép, nhưng kết quả kinh doanh kém của Pomina vẫn là một điều khá bất ngờ. Bởi với những lợi thế riêng của mình, Pomina hoàn toàn có thể trở thành trường hợp cá biệt của thị trường thép.

Pomina là một trong số ít công ty thép có đủ 3 lợi thế để có được giá thành thấp nhất. Thứ nhất, Pomina có mô hình tích hợp dọc hoàn chỉnh nhờ tự chủ sản xuất phôi thép giúp giảm chi phí nhập khẩu phôi và giảm rủi ro biến động tỉ giá hối đoái.

Thứ hai là quy mô sản xuất và thị phần lớn, dòng sản phẩm rộng. Năm 2012, Pomina đứng đầu thị trường thép xây dựng Việt Nam với 15,5% thị phần.

Cuối cùng là công nghệ hiện đại tiết kiệm năng lượng. Với công nghệ mới, nhà máy này có thể tiết kiệm tới 40% năng lượng tiêu thụ so với công nghệ Trung Quốc.


Tăng trưởng của Pomina từ 2009 - 2012

Mặc dù ông Thái không muốn so sánh Pomina với Tập đoàn Hòa Phát, nhưng rõ ràng với thị phần và sản phẩm khá tương đồng, kết quả kinh doanh của Hòa Phát là một điển hình phù hợp nhất để tham chiếu với Pomina.

Pomina chiếm lĩnh thị trường thép ở phía Nam trong khi Hòa Phát ở phía Bắc, nhưng kết quả kinh doanh của Hòa Phát lại tốt hơn hẳn Pomina. Năm 2012, tổng doanh thu của Hòa Phát đạt gần 17.000 tỉ đồng và lợi nhuận gần 1.000 tỉ đồng.

Mặc dù lợi nhuận của Hòa Phát còn có sự đóng góp của các lĩnh vực kinh doanh khác như đồ gỗ hay bất động sản, nhưng theo báo cáo tài chính 2012 thép vẫn chiếm đến 70,8% lợi nhuận của tập đoàn này.

Do đó, có thể nói việc Pomina đạt tỉ suất lợi nhuận thấp chủ yếu xuất phát từ những vấn đề nội tại chứ không hoàn toàn do yếu tố khách quan. Vậy thực chất vấn đề của Pomina là ở đâu?

“Nhà máy thép Pomina 3 ra đời trong bối cảnh thị trường khó khăn nhất nên chưa thể đạt công suất tối đa. Đồng thời, Pomina phải chịu chi phí khấu hao và chi phí lãi vay quá cao”, ông Thái nói.

Báo cáo tài chính hợp nhất của Pomina năm 2012 cho thấy, nhà máy luyện phôi thép 1 triệu tấn hoạt động từ tháng 6/2012 chỉ chạy được 40% công suất, trong khi chi phí lãi vay (chủ yếu vay để đầu tư nhà máy Pomina 3) lên đến 273 tỉ đồng.

Thừa nhận khó khăn hiện tại, nhưng ông Thái cho rằng một người làm thương mại có thể thiên về chiến thuật hơn là chiến lược; còn một người làm công nghiệp phải nghĩ nhiều đến chiến lược. Kinh doanh ngành khác, doanh nghiệp có thể tính tháng, tính năm, nhưng đối với ngành công nghiệp nặng, đó là câu chuyện của vài chục năm.

Đầu tư dài hạn là một chiến lược đúng đắn, song cũng có ý kiến cho rằng có lẽ Pomina đã phát triển quá nhanh. “Đó có thể cũng là một vấn đề”, ông Thái thừa nhận.

Theo ông, nếu đầu tư theo công nghệ luyện thép của Trung Quốc thì với thương hiệu có sẵn và chi phí tài chính chỉ bằng 1/3 so với công nghệ châu Âu, Pomina sẽ kiếm tiền rất nhanh.

Tuy nhiên, Pomina luôn xác định đối thủ lớn nhất của họ là các doanh nghiệp thép Trung Quốc và thị trường quốc tế là sân chơi phải hướng tới. Nếu chỉ vì lợi ích trước mắt thì tương lai sẽ khó có một doanh nghiệp nào cạnh tranh được với thép Trung Quốc.

“Đến năm 2015 thuế nhập khẩu thép chỉ còn 5%. Khi đó, nếu cạnh tranh bằng giá với Trung Quốc là vô nghĩa. Chỉ chơi bằng chất lượng mới có thể thắng”, ông Thái nhận định.

Với quan điểm và tầm nhìn dài hạn như vậy, nên dễ hiểu vì sao trong suốt cuộc trò chuyện ông Thái luôn nhấn mạnh đến tầm quan trọng của Nhà máy Thép Pomina 3. Nhưng, giống như các doanh nghiệp thép khác, tìm lối ra trong tình hình khó khăn hiện nay vẫn là vấn đề mà ông Thái và ban lãnh đạo của Pomina phải giải quyết.

“Giữ vững thị phần, đẩy mạnh xuất khẩu và mở rộng phân phối ra thị trường phía Bắc”, ông Thái nói về định hướng kinh doanh cho năm 2013. “Nhưng kế hoạch đặt ra là chỉ hòa vốn”. Theo ông, khó khăn của một nhà máy công nghiệp thường hiện hữu trong 7 năm đầu.

Pomina cũng vậy. Nhưng sau thời gian khấu hao đó một nhà máy được đầu tư bằng công nghệ tiên tiến sẽ vô địch. “Tôi chấp nhận cực khổ hiện tại để 10 năm sau sung sướng”, ông cho biết.

Tập đoàn “gia đình trị”

Chấp nhận thực tại, nên trong khi nhiều doanh nghiệp ngành thép đang lo chuyện sống còn thì ông Thái lại nói về chuyện kinh doanh một cách rất bình thản. Thậm chí, thời gian gần đây Thép Việt lại quyết định mua gom cổ phiếu của Pomina.


Cơ cấu tổ chức của Thép Việt

Hiện nay, Thép Việt đã đăng ký mua thêm gần 6,3 triệu cổ phiếu của Pomina bằng giao dịch thỏa thuận và khớp lệnh từ ngày 10/6/2013 đến 9/7/2013 nhằm tái cơ cấu danh mục đầu tư.

Thép Việt hiện đã sở hữu 62,11% cổ phần của Pomina. Vì vậy, dù không sở hữu một cổ phiếu Pomina nào nhưng ông Thái vẫn là thành viên Hội đồng Quản trị và nắm rất rõ các chiến lược kinh doanh liên quan đến Pomina.

Câu chuyện về mô hình quản trị ở Pomina là khá thú vị. Hiếm có công ty nào đã lên sàn mà thành viên Hội đồng Quản trị đều là người trong gia đình như Pomina: cả 5 thành viên Hội đồng Quản trị ở Pomina đều mang họ Đỗ và là anh em của ông Thái.

Thu gom cổ phiếu và các thành viên Hội đồng Quản trị là người nhà khiến các nhà đầu tư đang đặt ra câu hỏi, phải chăng họ đang củng cố mô hình công ty gia đình trị mà họ đang duy trì tại Pomina?

Để trả lời cho câu hỏi này, có lẽ nên nói thêm một chút về mối duyên với thép của Đỗ Duy Thái.

Xuất thân là một nhà giáo nhưng từ những năm 1980 ông lại bén duyên với ngành công nghiệp với việc tham gia lĩnh vực cao su. Mày mò chế tạo đủ loại sản phẩm từ cao su, nhưng Đỗ Duy Thái nhớ nhất là việc nghiên cứu sản xuất ru-lô cho máy xay lúa.

Mất hơn 2 năm trời, cuối cùng ông đã tìm ra bí quyết thay nguyên liệu cao su thiên nhiên bằng cao su nhân tạo nhằm tăng độ bền.

“Chẳng khác gì đồ Nhật”. Câu nói của ông chủ một nhà máy xay xát gạo ở Phú Lâm (quận 6) đã làm ông bật khóc trước mặt bao nhiêu người. Năm đó ông Thái 27 tuổi.

Thời điểm đó, việc thông thương hàng hóa giữa Việt Nam và thế giới vô cùng khó khăn. Nền kinh tế tự cung tự cấp khiến các sáng kiến tại chỗ trở nên vô cùng quan trọng, nhưng nó cũng sinh tâm lý “méo mó có hơn không” khiến chất lượng sản phẩm không được chú trọng.

“Nên khi được so sánh chất lượng sản phẩm với hàng sản xuất tại Nhật, cảm xúc của tôi thực sự rất khó tả”, ông Thái bùi ngùi nhớ lại.

Chính chiếc ru-lô này là bước ngoặt, gắn ông với niềm say mê chế tạo. Các sản phẩm từ cao su như dép nhựa, vỏ ruột xe, nút chai kháng sinh... đã làm sự nghiệp kinh doanh của Đỗ Duy Thái phất lên như diều gặp gió.


Tuy nhiên, trong bối cảnh xã hội chưa đề cao vai trò của việc kinh doanh thì việc làm ăn phát đạt có thể mang lại rủi ro rất lớn cho người doanh nhân. Sự kiện một doanh nhân kinh doanh lốp xe ở phía Bắc bị bắt đã khiến ông quyết bỏ kinh doanh sản xuất cao su.

"Làm kinh doanh thời đó chưa biết bị bắt lúc nào mà mình còn làm được, thì khó khăn hiện tại đã nhằm nhò gì”, ông Thái nói.

Năm 1992, khi đất nước bắt đầu mở cửa, ông bắt đầu quay lại với nghề kinh doanh nhưng là một lĩnh vực khác: kinh doanh thép.

Năm 1995, trong chuyến tham quan một xưởng thép ở Đài Loan có ứng dụng công nghệ điều khiển tự động, Đỗ Duy Thái mê mẩn từng chi tiết hệ thống điều khiển này “đến quên cả đường về”, như lời ông chia sẻ. Và mơ ước xây dựng một nhà máy như thế tại Việt Nam lớn dần.

“Ở đất nước nào cũng vậy, nếu gạo là lương thực của toàn dân thì thép chính là lương thực của ngành công nghiệp, là đòn bẩy tăng trưởng kinh tế”, ông Thái nói.

Gắn bó máu thịt với thép nên không ngạc nhiên khi Đỗ Duy Thái và cả gia đình vẫn bám trụ với nghề này.

“Tôi không quan trọng người nhà hay người ngoài, quan trọng là có làm được việc hay không. Nếu có người thay thế được tôi cũng sẵn sàng thuê để đi đánh golf cho khỏe. Kiếm được người am hiểu ngành công nghiệp, phù hợp với guồng máy là rất khó. Mình cũng là triệu phú rồi, không thiếu tiền nhưng vẫn phải vất vả như thế này là vì cơ nghiệp mình đã gầy dựng”, ông Thái bộc bạch.

Mặc dù vậy ông vẫn cho rằng công ty gia đình không có gì xấu, thậm chí là tốt. Theo ông, 98% công ty tại Đài Loan là công ty gia đình và hàng hóa của họ xuất khẩu đi khắp thế giới. Mô hình quản trị hiện nay ở Pomina và Thép Việt cho thấy dường như ông Thái muốn duy trì công ty theo kiểu tập đoàn gia đình.

Hiện tại, Thép Việt đã bắt đầu thời kỳ chuyển giao quyền lực và người kế vị có lẽ sẽ là một người họ Đỗ. Gần 3 năm nay chị Đỗ Duy Hiếu, con gái ông Đỗ Duy Thái, đang giữ vị trí Giám đốc Điều hành tại Thép Việt. Có lẽ đây là một bước đệm trước khi Hiếu bước lên vị trí cao hơn ở Thép Việt hoặc Pomina.

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

Người chèo lái Toyota vượt qua khủng hoảng

Giá trị và hiệu quả của xe hơi Toyota đã làm nên sự nổi tiếng của hãng xe Nhật này. Giờ đây, Chủ tịch của hãng này, ông Akio Toyoda, cũng đang nhận được những lời ngợi ca tương tự.

Chủ tịch hãng Toyota, ông Akio Toyoda - Ảnh: Bloomberg

Theo hãng tin tài chính Bloomberg, trong năm 2012, Toyota dẫn đầu về doanh số trong ngành công nghiệp ôtô. Trong khi đó, Chủ tịch Toyoda, 57 tuổi, người điều hành hãng, chỉ nhận được mức lương bằng chưa đầy 1/10 so với vị lãnh đạo được trả cao nhất trong lĩnh vực này.

Hãng Toyota đang chứng kiến sự phục hồi lợi nhuận mạnh mẽ dưới sự chèo lái của ông Toyoda, cháu nội nhà sáng lập tập đoàn, kể từ khi ông nhậm chức vào tháng 6/2009, ngay sau cuộc suy thoái kinh tế toàn cầu và đồng Yên mạnh khiến Toyota có năm thua lỗ đầu tiên sau gần 6 thập kỷ.

Nhờ bàn tay lãnh đạo của Toyoda, hãng Toyota đã vượt qua những thử thách lớn như động đất và sóng thần, cũng như vụ triệu hồi hàng triệu chiếc xe trên phạm vi toàn cầu.

Từ đầu năm đến nay, giá cổ phiếu Toyota đã tăng 28% tính theo đồng USD. Trong khi đó, giá cổ phiếu của đối thủ Volkswagen giảm 11%, cổ phiếu General Motors (GM) tăng 12%, cổ phiếu Daimler AG tăng 11%, còn cổ phiếu Ford tăng 18%. Năm ngoái, Toyota giành lại vị trí hãng xe lớn nhất thế giới về doanh số từ tay GM.

“Akio đã bị thử thách không giống như bất kỳ vị CEO nào của Toyota trong vòng 30 năm qua”, bà Maryann Keller, chuyên gia thuộc công ty tư vấn Maryann Keller & Associates ở Connecticut, Mỹ, nhận xét.

Theo một tài liệu mà Toyota vừa gửi lên Bộ Tài chính Mỹ, năm 2012, ông Toyoda được trả 184 triệu Yên, tương đương khoảng 1,9 triệu USD, tăng 35% so với năm 2011. Vào tháng 3 vừa qua, triển vọng lợi nhuận gia tăng khiến Toyota đã thông qua khoản thưởng lớn nhất cho công nhân viên kể từ năm 2008.

Nếu so với thù lao của các CEO khác trong ngành công nghiệp ôtô, mức thù lao của ông Toyoda xếp vào hàng cuối bảng. Năm 2012, CEO Alan Mullaly của hãng Ford được trả 21 triệu USD, trở thành CEO ôtô được trả cao nhất. CEO Martin Winterkorn của Volkswagen được trả khoảng 14,5 triệu Euro, tương đương khoảng 19 triệu Euro, trong khi CEO Dieter Zetsche của Daimler được trả 8,15 triệu USD. CEO Dan Akerson của hãng GM nhận được 11 triệu USD.

Tuy nhiên, những gì mà ông Toyoda nhận được từ hãng xe mà ông nội của ông sáng lập nên không chỉ có thế. Ông nắm cổ phần 0,13% của tập đoàn này, có giá trị 256 triệu USD. Trong năm tài khóa kết thúc vào tháng 3/2013, cổ phần này đem đến khoản cổ tức khoảng 4,2 triệu USD.

Năm 2010, ông Toyoda đã từ chối nhận tiền thưởng của tập đoàn sau khi vụ triệu hồi 8 triệu xe Toyota trên toàn cầu buộc ông phải ra điều trần trước Quốc hội Mỹ. Thù lao của ông Toyoda năm đó chỉ còn chưa đầy 100 triệu Yên, tương đương chưa tới 1 triệu USD tính theo tỷ giá khi đó.

Đến tháng 3/2011, ông Toyoda đã chèo lái Toyota vượt qua cuộc khủng hoảng triệu hồi xe và vạch ra một kế hoạch phục hồi lợi nhuận cũng như uy tín chất lượng của hãng. Kế hoạch chưa kịp thực hiện thì thảm họa động đất-sóng thần ập xuống Nhật Bản, khiến hoạt động sản xuất của Toyota bị đình trệ hàng tháng trời.

Họa vô đơn chí, trước khi Toyota hồi phục từ thảm họa này, thì một trận lụt lớn xảy ra ở Thái Lan, trung tâm sản xuất của Toyota ở Đông Nam Á. Trận lụt này làm tình trạng thiếu linh kiện của Toyota càng thêm phần nghiêm trọng, khiến hãng càng khó phục hồi sản lượng.

Để khắc phục, ông Toyoda điều chỉnh kế hoạch của tập đoàn, thu thập thông tin từ các nhà cung cấp từ cấp 3 trở lên để đảm bảo tìm được nguồn linh kiện. Kết quả, Toyota trở lại với mức sản lượng bình thường chỉ 6 tháng sau trận động đất, nhanh hơn dự kiến, đồng thời đánh dấu sự khởi đầu cho một bước ngoặt ở Toyota và một đợt tăng giá cổ phiếu mạnh mẽ của hãng.

Còn có những may mắn nữa đang đến với Toyota. Trong đó phải kể tới sự giảm giá của đồng Yên nhờ những nỗ lực hỗ trợ cho nền kinh tế Nhật từ Chính phủ của Thủ tướng Shinzo Abe.

Ước tính, tỷ giá đồng Yên so với USD giảm 1 Yên thì lợi nhuận hoạt động của Toyota tăng thêm được khoảng 35 tỷ Yên. Trong năm tài khóa kết thúc vào tháng 3/2013, tính ra Toyota đã được lợi khoảng 140 tỷ Yên trong lợi nhuận hoạt động nhờ tỷ giá đồng nội tệ đi xuống.

Bên cạnh đó, đồng Yên giảm giá cũng giúp các hãng xe Nhật, trong đó có Toyota, cạnh tranh về giá tốt hơn tại thị trường Mỹ và châu Âu, hai thị trường mà Toyota, Nissan và Honda đang để mất dần thị phần vào tay các đối thủ Hàn Quốc là Hyundai và Kia.

Trong năm tài khóa 2012, lãi ròng và lãi hoạt động của Toyota đã tăng hơn 3 lần, lên 962,160 tỷ Yên và 1.320 tỷ Yên. Doanh thu của tập đoàn là 22.060 tỷ Yên, tăng 18,7% khi số xe bán ra trên toàn thế giới là 9,69 triệu xe, tăng 16,3% so với năm trước.

Tuy nhiên, Toyota vẫn đang phải đối mặt với những thách thức không nhỏ. Tại thị trường ôtô lớn nhất thế giới hiện nay là Trung Quốc, tranh chấp biển đảo Nhật-Trung đã dẫn tới sự suy giảm doanh số của các hãng xe Nhật.

Toyota cho biết, doanh số của hãng tại Trung Quốc đã giảm trong năm 2012 cho dù phong trào tẩy chay xe Nhật tại nước này hiện đã lắng xuống. Trái lại, doanh số của GM và Volkswagen tại Trung Quốc tăng lên.

Tại thị trường Mỹ, chiếc xe Camry của Toyota đã giữ vị trí xe tầm trung bán chạy nhất kể từ năm 2002 nhưng mới đây đã có 2 tháng bị đối thủ khác vượt lên.

Trong 3 tháng đầu năm nay, ba hãng xe Mỹ là GM, Ford và Chrysler cùng tăng thị phần trên sân nhà, đồng nghĩa với “miếng bánh” dành cho các hãng xe ngoại như Toyota nhỏ đi.

Chưa kể, GM đã vượt qua Toyota trong một cuộc thăm dò về đánh giá chất lượng ban đầu của xe do hãng J.D. Poweer & Associates tổ chức.