Trang

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

Guillermo Perales: "Kẻ độc tài" ngành nhượng quyền

Guillermo Perales được giới doanh nhân Mỹ biết tới không chỉ với tư cách là một doanh nhân xuất chúng mà còn vì danh hiệu "Vua Nhượng Quyền".


Vì người đàn ông này sở hữu nhiều cửa hàng nhượng quyền trong nhiều lĩnh vực chăng ? Không! Guillermo Perales có tham vọng sở hữu toàn bộ những chuỗi nhượng quyền hiện có trên thị trường.

15 năm "xâm chiếm" thị trường

Tập đoàn tài chính Sun Holdings LLC của Guillermo Perales vốn vang danh trong giới đầu tư trong lẫn ngoài nước Mỹ. Trong năm 2012, số cửa hàng, nhà hàng nhượng quyền thuộc quyền sở hữu của Sun Holdings đã đạt tới con số 400, đáng kể là 96 nhà hàng Burger Kings.

Burger Kings là thương hiệu fast food hàng đầu cạnh tranh với người khổng lồ McDonalds tại xứ cờ hoa. Vậy mà giờ đây, Guillermo Perales đã mua lại hơn 50 cửa hàng thuộc chuỗi nhượng quyền này ở Dallas, Orlando, Daytona và trở thành nhà đại diện của 99% số cửa hàng Burger Kings tại vùng này.

Vị doanh nhân gốc Latinh nổi tiếng này hiện là nhà mua nhượng quyền lớn nhất nước Mỹ. Trong chuỗi nhượng quyền thương hiệu Burger Kings, Perales cũng đứng thứ 4 trong số những công ty sở hữu nhiều cửa hàng nhất.

Guillermo Perales sinh năm 1962 tại Mexico nhưng chuyển tới Mỹ sinh sống và đã đạt được những kỳ tích trong sự nghiệp kinh doanh. Ở tuổi 50, vị doanh nhân này đã "nắm" trong tay toàn bộ thị trường nhượng quyền tại Dallas và đang tham vọng sẽ "xâm chiếm" Florida và Texas trong thời gian tới.

Ngược dòng thời gian, những năm đầu khi bước chân vào thị trường nhượng quyền thương mại đầy lợi nhuận, Perales đã thành lập Sun Holdings năm 1997, đồng thời ông cũng mở cửa hàng ăn đầu tiên với cái tên ấn tượng Golden Corral. Từ một cửa hàng ban đầu, sau vài năm toàn Dallas đã chứng kiến "cuộc xâm lăng" của 33 nhà hàng Golden Corral, toàn bộ đều thuộc sở hữu của Perales.


Triết lý kinh doanh gây tranh cãi


Mặc dù, triết lý kinh doanh Perales được cho là khá thực dụng và không phù hợp với xu hướng chung cũng như khác với đề xuất của Tổ chức Nhượng quyền Thương mại Quốc tế (IFA) đã đề ra, nhưng Perales không hề nao núng mà khẳng định: "Chỉ cần một giá, một chương trình khuyến mãi và một thông điệp".

Đại diện IFA phản đối cách mà vị doanh nhân người Mexico đang làm. Họ cho rằng cách kinh doanh này sẽ làm méo mó và gây rạn nứt cấu trúc thị trường vốn được cho là hoàn hảo của mô hình nhượng quyền. Tuy nhiên, tổ chức này và nhiều chuyên gia trong ngành cũng không thể phủ nhận sự thành công của một số trường hợp tương tự như Churchs Chicken và Dominos Pizza.

Thêm vào đó, thành công mà Perales có được là nhờ phần rất lớn từ chính sách của Burger Kings - hãng đồ ăn nhanh lớn thứ 2 thế giới với hơn 60 năm tuổi. Khác với đối thủ McDonalds giới hạn mỗi người mua nhượng quyền chỉ được nắm giữ vài cửa hàng, Burger Kings sẵn sàng hợp tác với các "đại gia" có tiền và khả năng quản trị như Perales, bởi hãng này hiện đang bước vào giai đoạn tái - nhượng quyền để mở rộng hoạt động.

Guillermo Perales đã chứng minh rằng việc mua lại hàng chục cửa hàng Burger Kings không hề là sai lầm, mà đều có tính toán và suy xét cẩn trọng. Ông khẳng định rằng việc điều hành cả thị trường dễ dàng hơn nhiều so với điều hành vài cửa hàng dưới cương vị người quản lý nhỏ.

Nhiều người trêu đùa rằng Perales đang đi mua sắm chứ không phải kinh doanh. Vị doanh nhân này chỉ cười và cho biết ông luôn sẵn sàng tìm kiếm những cơ hội mới để tiếp tục "kiểm soát" thị trường.

Bên cạnh các mục tiêu "tấn công" các bang lớn hơn để mở rộng kinh doanh, vị doanh nhân 50 tuổi này cũng thành lập một tổ chức hỗ trợ các doanh nhân mới tham gia mua nhượng quyền, giúp họ có cái nhìn mới hơn về chiến thuật, chiến lược và tầm nhìn khi tham gia vào lĩnh vực này. Có thể thấy rằng chính sự liều lĩnh, táo bạo thậm chí có chút "độc tài" trong Guillermo Perales đã giúp vượt qua mọi hoài nghi để kiên trì theo đuổi triết lý kinh doanh của mình.

Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013

“Tỉ phú phá sản” William Herbert Hunt lại là tỉ phú

Sau gần 33 năm im hơi lặng tiếng, nhờ mỏ dầu Bakken, “tỉ phú phá sản” William Herbert Hunt một lần nữa trở lại hàng ngũ những người giàu nhất hành tinh với tổng tài sản 4,2 tỉ USD.
William Herbert Hunt ở Washington vào tháng 7/2012 - Ảnh: Bloomberg

Tháng 10 năm ngoái, ông bán 43% tài sản dầu khí trong Tập đoàn nhà Hunt - Petro-Hunt LLC ở bang Bắc Dakota (Mỹ) cho Tập đoàn Halcon Resources trị giá 1,45 tỉ USD.

Tiền mặt và cổ phiếu thu về sau thương vụ này biến Hunt thành cổ đông lớn nhất của Hacon, đồng thời nâng tổng tài sản của ông vượt mức 4 tỉ USD.

Vùng Williston Basin, hay còn được gọi là Bakken, trải dài từ tiểu bang Bắc Dakota sang Nam Dakota là mỏ dầu nối tiếp lớn nhất nước Mỹ, và hứa hẹn sẽ là mỏ dầu lớn nhất thế giới trong vòng 30 năm tới. Lượng dầu ước tính có thể khai thác ở đây là 24 triệu thùng, trị giá 12,8 tỉ USD.

Petro-Hunt đã lọc được 10,8 triệu thùng dầu và hơn 500 triệu m3 khí gas tự nhiên tại 6 bang ở nước Mỹ, là công ty đứng thứ 5 về khí gas tự nhiên và thứ 8 về sản xuất dầu ở Bắc Dakota vào năm 2012.

Công ty sở hữu gần 2.100km2 diện tích đất của tiểu bang và sản xuất hơn 5,1 triệu thùng dầu mỗi năm, trị giá khoảng 1,9 tỉ USD.

Cổ phiếu của Hunt ở Halcon trị giá khoảng 800 triệu USD. Công ty này còn có khối tài sản bên ngoài phạm vi tiểu bang ước tính 875 triệu USD và các khối tài sản khác mà họ không trực tiếp kinh doanh.

Mới đây, người em Nelson Bunker Hunt vừa bán 90% giá trị của một mỏ vàng do ông này nắm giữ cho một công ty ở Colombia. Chi tiết bản hợp đồng không được tiết lộ.

Hunt phát biểu: "Giờ đây tôi sẽ dành toàn lực cho Bakken và dầu". Lần xuất hiện trở lại này, ông cho rằng dầu sẽ còn tiếp tục chi phối nền kinh tế Mỹ.

Tên tuổi của Hunt đã vắng bóng trên các bảng tổng sắp ngót nghét 25 năm. William Herbert Hunt từng là một trong những người giàu có nhất hành tinh nhờ buôn kim loại bạc.

Cùng với em trai Nelson Bunker Hunt, tỉ phú này đã mua hơn 195 triệu ounce bạc (60% lượng bạc của Mỹ) vào những năm 1970. Cho tới trước 1980, giá trị cổ phiếu của họ đạt hơn 9 tỉ USD.

Nhà Hunt chao đảo khi giá bạc giảm đến 80% chỉ trong vòng 1 tuần vào tháng 3/1980 từ 49,45 USD/ounce xuống còn 11 USD/ounce. Giới thương nhân sau này gọi ngày kết thúc (thứ năm) chuỗi ngày “bong bóng bạc” lần đó là Silver Thursday.

Vụ việc này làm Wall Street lo sợ và hệ quả là đã buộc anh em nhà Hunt phải phá sản. Sự bùng nổ của bong bóng bạc còn dẫn đến hàng loạt vụ kiện chống lại Hunt.

Vào năm 1988, một phiên tòa đã xử 3 anh em nhà Hunt là Bunker, Herbert và Lamar tội thao túng thị trường bạc bất hợp pháp và phạt 130 triệu USD.

Thứ Ba, 29 tháng 10, 2013

L.Benetton - Người thay đổi ngành công nghiệp dệt len

Hiện nay, nhà Benetton đứng thứ ba về sự giàu có ở Italia. Sau hơn 40 năm lập nghiệp, Luciano Benetton và gia đình sở hữu khoảng 5.000 cửa hàng thời trang tại 120 nước trên thế giới với kim ngạch hàng năm vào khoảng 1,7 tỷ euro.

Như phần lớn các ông chủ ngành thời trang danh tiếng cùng thời tại Italia, cuộc sống lúc thiếu thời của Luciano Benetton rất khó khăn và chật vật. Năm 1945, cha mất, trách nhiệm chăm lo cho gia đình 6 người được đặt lên vai Luciano Benetton.

Trong hoàn cảnh đó, ông đã phải bỏ học và làm cùng lúc nhiều công việc để kiếm tiền nuôi sống cả gia đình. Cuộc đời Benetton đến ngã rẽ định mệnh khi ông quyết định thay đổi cả ngành công nghiệp dệt len và làm rung chuyển làng thời trang nước Ý thời bấy giờ.

Khởi nghiệp từ chiếc áo len

Với sự ủng hộ ban đầu từ các mối quen biết, Luciano Benetton đã quyết định mở một xưởng đan len tại gia để thuận tiện đưa ra những mẫu áo táo bạo và độc nhất vô nhị. Ban đầu, chỉ có em gái ông đan áo, những thành viên còn lại trong gia đình phụ trách nhuộm và các công đoạn gia công, bản thân Luciano đảm nhiệm việc giao hàng và quảng bá.

Chỉ một thời gian ngắn sau, những chiếc áo len màu mè gắn mác gia đình Benetton đã được đón nhận nồng nhiệt và trở nên thịnh hành trong thành phố. Dĩ nhiên, số lượng đơn đặt hàng cũng tăng nhiều đến mức Luciano nhanh chóng phải thuê thêm nhân công và mặt bằng mới làm xưởng sản xuất.
Luciano Benetton - người đã thay đổi ngành công nghiệp dệt len

Thời gian sau đó, nhu cầu về sản phẩm áo len màu sắc của gia đình Benetton vẫn tiếp tục tăng, thậm chí đã xuất hiện một số khách hàng là các chủ hiệu thời trang từ thành phố khác lặn lội tới Treviso để được sở hữu mặt hàng mới lạ này. Nhìn nhận tình hình kinh doanh, Luciano hiểu rằng đã đến lúc cần mở rộng phạm vi hoạt động. Để làm được điều này, ông chủ những chiếc áo len màu sắc không vội vàng mở thêm cửa hiệu hay thuê thêm nhân công. Thay vào đó, ông quyết định cải tiến chất lượng sản phẩm trước tiên. Luciano Benetton đã đến "cái nôi của đồ len" để học hỏi kinh nghiệm.

Thực tế, chuyến đi Scotland, đất nước với những đàn cừu lớn đã đem lại nhiều bài học hữu ích cho Luciano Benetton. Quan trọng nhất, Luciano Benetton đã học được các mẹo sản xuất đồ len đặc trưng của dân Scotland. Đó là: trước khi nhuộm cần nhúng len vào nước rồi lấy những chiếc gậy đặc biệt để đập. Làm như vậy sẽ giúp cho sợi len nở to ra, len mềm và nhẹ hơn. Bên cạnh đó, Luciano Benetton còn mang về từ Scotland một số máy dệt len với họa tiết và cách dệt khác lạ.

Quyết định của ông đã khiến những sản phẩm thời trang len của tập đoàn Benetton không những trở thành xu hướng thời trang mới mà còn có chất lượng tốt với mức giá rất phải chăng. Tiếp sau đó, Luciano bắt đầu công cuộc chiếm lĩnh thị trường Ý và sau đó là cả thế giới.

Cửa hàng đầu tiên của hãng Benetton được khai trương vào năm 1967, đến đầu những năm 1970, con số này đã lên đến hàng nghìn cửa hàng. Với quan điểm "rèn sắt khi còn nóng", Luciano Benetton không chờ đợi đến khi thu hồi đủ số vốn để tiếp tục mở thêm cửa hàng. Ông chủ động áp dụng mô hình kinh doanh nhượng quyền: bất cứ cá nhân nào muốn kinh doanh các sản phẩm của công ty đều có thể nhận được giấy phép mở cửa hàng, nếu hội đủ một số điều kiện về nội thất, mặt hàng kinh doanh… để có thể đẩy nhanh quá trình mở rộng và tạo nên "cơn sốt đồ len Benetton".

Chiến lược marketing "không giới hạn"
Để quảng bá thương hiệu của mình, Benetton đã hợp tác cùng nhiếp ảnh gia tài ba Toscani. Sự kết hợp trên đã lại một lần nữa khiến cả thế giới phải choáng váng trước thương hiệu United Colors of Benetton. Là người theo chủ nghĩa táo bạo, Toscani không hướng tới mục tiêu thương mại mà cho rằng các shoot hình quảng cáo của mình cần đạt yếu tố gây shock.

Thay vì chụp hình với những cô người mẫu chuyên nghiệp, loạt quảng cáo do Toscani thực hiện xoay quanh những vấn đề nóng bỏng như chiến tranh, ô nhiễm môi trường, tệ nạn HIV – AIDS… và gắn với cuộc sống hết sức chân thực. Đó là một cú shock với giới thời trang vốn ưa sự mỹ lệ, hào nhoáng.
Tham gia Chương trình Lương thực Thế giới - một cách quảng bá thương hiệu táo bạo của Benetton


Đã có không ít ý kiến phản đối và lên án những chiến dịch quảng cáo của United Colours of Benetton. Đối mặt với thực tế ấy, ngài Chủ tịch Benetton đã không hề nao núng. Ông tuyên bố không có giới hạn nào trong thời trang và kinh doanh, cũng như bản thân ông không biết nghĩa của cụm từ "đi quá xa" mà báo giới dùng để chỉ trích loạt quảng cáo của công ty.

Trải qua giai đoạn khó khăn ban đầu, "trời không chịu đất, đất phải chịu trời", quyết định táo bạo của Luciano đã khiến thương hiệu áo len Benetton nhanh chóng gây được tiếng vang và nhiều người biết đến. Đó cũng là khi chất lượng sản phẩm lên tiếng. Các mặt hàng do thương hiệu sản xuất trở nên phổ biến, và có chỗ đứng khá vững vàng trong giới thời trang. Một thời gian sau đó, thương hiệu Benetton đã lọt vào danh sách các hãng thời trang đứng đầu, khiến giá trị và năng suất của hãng đã tăng lên gấp 20 lần trong suốt 18 năm hợp tác.

Đặc biệt, dù là tập đoàn sản xuất chủ yếu các mặt hàng thời trang bình dân hướng tới đối tượng trung lưu, Luciano Benetton chưa bao giờ nghĩ tới việc rời các cơ sở sản xuất của mình sang các nước có thị trường lao động giá rẻ như các công ty khác… mà kiên quyết giữ cho mình cái mác đầy kiêu hãnh "Made in Italy".

"Sát thủ" chứng khoán Charles Schwab

Nhờ nghề môi giới chứng khoán mà tập đoàn Charles Schwab & Co. do ông sáng lập hiện đang nắm giữ lượng cổ phiếu trị giá 1.000 tỉ USDm bản thân ông sở hữu tài sản cá nhân hàng tỉ USD, đứng trong danh sách Những người giàu nhất thế giới.




Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Hiroaki Nakanishi – Thuyền trưởng cứu con tàu Hitachi

Hơn 100 năm tuổi, nhưng Tập đoàn điện tử hàng đầu Nhật Bản Hitachi cũng không thể tránh khỏi "cơn sóng thần" suy thoái như những người anh em khác ở xứ sở anh đào. Năm 2010 đã trở thành vết nhơ đen tối nhất của hãng này khi thua lỗ không chỉ dừng ở mốc 1.000 tỷ yên, tương đương 12,5 tỷ USD. Giữa tâm bão, Hiroaki Nakanishi xuất hiện.


Hiroaki Nakanishi đảm nhiệm vị trí CEO của Hitachi để sửa chữa sai lầm của toàn bộ Tập đoàn và ông đã làm nên kỳ tích.

Trở thành một phần của Hitachi từ những năm 1970, Hiroaki Nakanishi hiểu rõ rằng Hitachi chính là xương sống của toàn bộ nền công nghiệp nước Nhật.

Cơ sở hạ tầng, thiết bị công nghệ và hệ thống cung cấp năng lượng của người Nhật đều do Hitachi cung cấp. Do vậy, vị CEO nắm trong tay hai tấm bằng Đại học danh giá của ĐH Stanford(Mỹ) và Todai (Nhật Bản) không hề do dự, chèo lái con tàu khổng lồ đang chìm dần này.

Nhà lãnh đạo quyết đoán và táo bạo

Một hệ thống quản trị chính xác và bền vững thì không có lý do gì để phải thay đổi nó, những nhà lãnh đạo Nhật Bản vẫn luôn đặt niềm tin tuyệt đối vào suy nghĩ đó.

Nhưng Nakanishi thì không, ông sẵn sàng làm khác hoàn toàn với quá khứ. Việc đầu tiên ông thực hiện là không ngần ngại chia tách các bộ phận liên quan đến mảng tiêu dùng như điện thoại di động, linh kiện, phụ tùng máy tính và tivi màn hình phẳng, để tập trung vào mảng cơ sở hạ tầng có khả năng sinh lợi cao hơn như các dự án nhà máy điện, xây dựng đường ray, nhà máy xử lý nước.

Các mảng tiêu dùng dự kiến sẽ chiếm chưa tới 10% doanh thu của Hitachi trong năm tài chính này - gần bằng phân nửa tỉ trọng của cách đây 1 năm. Trong khi đó, các mảng liên quan đến cơ sở hạ tầng sẽ chiếm tới 2/3 tổng doanh thu năm nay và gần 80% lợi nhuận của hãng.

Tiếp đó, Nakanishi đưa quyết định gây ồn ào báo giới khi đề xuất chương trình cắt giảm chi phí. Ông tuyên bố sẽ tiết chế và giữ lại cho Hitachi 450 tỷ yên.

Đầu tiên là rà soát lại tổng thể cơ cấu chi phí của Tập đoàn và cắt giảm mạnh tay tất cả những khoản chi bất hợp lý để cạnh tranh với các đối thủ có thể dự thầu giá rẻ hơn trong những dự án cơ sở hạ tầng ở nước ngoài. Tiếp đó, dự kiến sẽ tăng cường mua vật liệu từ thị trường mới nổi trong khu vực có giá rẻ hơn trung bình 40% so với tại Nhật.

Ông cũng đang tìm cách tiết kiệm chi phí từ việc thuê bất động sản ở Mỹ, nơi tập đoàn Hitachi đang thuê hơn 100 văn phòng cho 28 chi nhánh của mình. Nhiều người cho rằng sự mạnh dạn này Nakanishi đã đúc rút từ thất bại cay đắng trong dự án năng lượng hạt nhân của chính ông năm 2009.

Cú lội ngược dòng" thần kỳ


Cùng với chi phí sản xuất, nhân sự của Hitachi cũng được tinh giảm triệt để, gần 11% lao động bị sa thải. Hành động này được cho là vô cùng táo bạo bởi lẽ nước Nhật nơi thâm niên là thước đo hàng đầu với lao động, thì Nakanishi đã "thẳng lưng" đối mặt với không chỉ luật pháp mà cả bề dày của văn hóa doanh nghiệp xứ Phù Tang.

Không dừng lại ở công tác tiết kiệm chi phí, Nakanishi còn tìm ra nguyên do bộ phận sản xuất ổ đĩa cứng (HDD) mà Hitachi mua lại từ IBM từ năm 2002 sao lại gặp thua lỗ nặng nề.

Nakanishi sáp nhập bộ phận HDD với bộ phận sản xuất đĩa quang, và nhận ra rằng khâu quản trị đã gặp vấn đề, quản trị chất lượng không còn chính xác và sản phẩm đầu ra quá kém để sử dụng.

Ngay tức khắc, vị CEO đã tuyển mộ những nhà lãnh đạo mới cho bộ phận, thực hiện tái cơ cấu và bộ phận HDD đã hồi sinh. Sau 2 năm, mảng kinh doanh HDD đã dần hồi phục và có lãi, Nakanishi nay đã là Chủ tịch của Hitachi đã quyết định bán lại bộ phận này cho Western Digital với giá 4,8 tỷ USD.

Ông không chần chừ khi đặt bút ký bán bởi ông tin rằng sự thay đổi nhanh chóng của mảng kinh doanh này không giúp ích gì cho tập đoàn, thậm chí nó còn là một "khối u lành" không thể chữa khỏi nếu không "cắt bỏ".

Vị chủ tịch quyết đoán của Hitachi xác định rằng hãng này có nguồn thu chính là từ nước ngoài với 2/3 lực lượng lao động và doanh thu từ các nước láng giềng.

Vượt qua sóng gió, Hitachi - nhà sản xuất hàng điện tử lớn nhất Nhật với 121 tỷ USD doanh số bán hằng năm và 900 công ty con, sản xuất mọi thứ từ nhà máy điện hạt nhân cho đến nồi cơm điện.

Lợi nhuận ròng năm tài khóa 2011 được công bố hồi tháng 4 năm nay của hãng này đã đạt tới 4,3 tỷ USD. Chính Hiroaki Nakanishi là người đã tạo ra "cú lội ngược dòng" thần kỳ này!

Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

Nhà tài phiệt nhân từ

Lý Gia Thành, nhân vật được mệnh danh là siêu nhân kiếm tiền của mảnh đất giao thoa Đông – Tây, là con trai một nhà giáo nghèo, giờ là một trong mười người giàu nhất thế giới; một người con của quê hương Triều Châu – thành phố nằm cách Hong Kong khoảng 300 km về phía Đông Bắc và là ông chủ giàu có bậc nhất trên mảnh đất thuộc địa Anh.

Ông là người Trung Quốc đầu tiên phá vỡ vòng kiềm tỏa gắt gao lên các tập đoàn thương mại Hong Kong của thực dân Anh, đồng thời cũng là người giữ vị trí quan trọng trong ngành thương mại vận tải biển. Bạn bè, đồng nghiệp gọi ông là Gia Thành. Báo chí gọi ông là “Mr. Money” (tạm dịch là “Ông lắm tiền”), “Siêu nhân”.

Nghiên cứu tiểu sử của Lý Gia Thành người ta cho rằng, ông không đơn thuần là nhà kinh doanh thành đạt mà còn là người biến “các ước mơ Trung Quốc” trở thành hiện thực. Tuy nhiên để giải mã ước mơ đó là điều không hề đơn giản.



Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Milton Hershey: Vị đắng thành công

Tôn chỉ của Hershey đã phát triển dựa vào những phương pháp sản xuất hiện đại nhất có sẵn, theo khẩu hiệu: "Thanh sôcôla Mỹ tuyệt vời nhất".

Là một trong những nhà sản xuất đồ ngọt hàng đầu thế giới, được biết đến nhiều nhất thông qua thương hiệu "nụ hôn Hershey" ("Hershey Kiss"), ít ai hình dung được quãng thời gian đầy gian nan mà ông chủ tập đoàn Milton Hershey đã trải qua để có được ngày nay.



Những thất bại đầu tiên
Milton Hershey tên đầy đủ là Milton Snavely Hershey hay còn gọi là Henry Hershey. Ông sinh ra trong một gia đình theo đạo Tin lành không lấy gì làm khá giả tại vùng hẻo lánh bang Pennsylvania.

Trong khi phần lớn những người sống xung quanh đều hài lòng với các công việc tại trang trại, Henry Hershey, cha đẻ của Milton Hershey lại tỏ ra hứng thú với việc kinh doanh.



Ông bắt đầu với nhiều khoản đầu tư, kể cả khoan dầu. Tuy vậy, tất cả những công việc kinh doanh đó đều thất bại khiến thu nhập của ông rất thất thường.

Trong một khoảng thời gian dài, những dự án khác nhau của Henry Hershey khiến gia đình ông phải di chuyển hết thành phố này đến thành phố khác và làm gián đoạn việc học của con trai ông.

Vào năm 1872, chàng thiếu niên Milton Hershey được nhận vào học việc tại một nhà máy kẹo ở gần Lancaster. Tới năm 1876, Hershey đã có đủ kỹ năng để tự mình bước vào con đường kinh doanh kẹo.

Ông vay tiền họ hàng rồi chuyển đến Philadelphia và bắt đầu làm kẹo cứng và caramen. Ông bán kẹo trên chiếc xe đẩy. Công việc này kéo dài 6 năm, nhưng sau cùng, những tranh chấp giữa ông và cha đã khiến kinh doanh không thu được lợi nhuận.

Cuối năm 1882, Hershey theo cha đến miền Tây, đến Colorado. Ông kiếm được một việc làm caramen tại một nhà máy kẹo.

Trong quá trình làm việc, ôngđã học cách cải tiến hương vị kẹo bằng cách thêm sữa tươi. Hershey chuyển từ Denver đến Chicago và New Orleans, Louisiana trước khi định cư tại New York City.

Ông làm việc ở một nhà máy kẹo và bên cạnh đó tự tạo ra loại caramen của riêng ông dựa vào công thức ông đã tìm ra ở Colorado. Dần dần, ông mở công ty kẹo riêng. Công việc kinh doanh của công ty thất bại vì ông đã phát triển nó quá vội vàng.



Milton Hershey rất hào phóng nhưng một số người vẫn cho rằng ông là một ông chủ trả nhân công rẻ mạt và rất khắt khe. Đôi khi, ông đến kiểm tra công nhân và cố gắng bắt họ dành giờ nghỉ để làm việc.

Ông còn không đầu tư cho quảng cáo. Có một câu chuyện kể rằng khi ông nhìn thấy vỏ bọc thanh sôcôla Hershey vứt trên đường, ông đã lật nó lại để cho tên kẹo lộ ra – như một kiểu quảng cáo tự do.

Thành công từ sự độc lập
Năm 1886, sau khi gom đủ số vốn cần thiết, chủ yếu từ những mối quen biết, Milton Hershey đã đứng ra thành lập công ty Lancaster Caramel. Công ty phát triển nhanh chóng và Hershey cũng sớm trở nên giàu có. Khi công ty Caramen Lancaster phát triển, Hershey chuyển sang quan tâm đến lĩnh vực thực phẩm khác.

Vào năm 1892, ông đến Thụy Sĩ với hi vọng học được cách làm pho mát. Trong chuyến đi, ông đã tìm ra cách làm sôcôla sữa.

Năm sau, Hershey mua thiết bị làm sôcôla và bắt đầu bán cùng với caramen. Nhưng Hershey sẵn sàng thử nghiệm cái mới nên ông đã bán công việc kinh doanh caramen chỉ để dành cho sôcôla.


Ông không thực sự muốn giàu có hơn. Thay vào đó, ông có kế hoạch xây thành phố của riêng ông – nơi mà công nhân có thể kiếm đủ tiền để tận hưởng cuộc sống.

Bạn bè và gia đình ông đều cho rằng đây là một ý tưởng kỳ lạ. Theo Joel Glenn Brenner trong bài "The Emperors of Chocolate" (Những ông hoàng Sôcôla) thì vợ ông đã cho rằng chồng mình "nên kiểm tra lại đầu óc".

Những phản đối trên không ngăn cản được Hershey. "Thành phố Sôcôla" của riêng Milton vẫn tiếp tục được xây dựng trên mảnh đất quê hương ông.

Ông mở nhà máy sôcôla vào năm 1905. Công việc đã bắt đầu ở thành phố với sự quy hoạch các khu phố và đặt tên cho các phố chính của Hershey là: Chocolate Avenue and Cocoa Avenue.

Công nhân chuyển đến ở những ngôi nhà mà ông đã xây cho họ. Hershey giữ vai trò vừa là lính cứu hỏa, cảnh sát và thị trưởng của thành phố.

Tại nhà máy, Hershey và nhân viên đã hoàn thiện loại sôcôla sữa rồi bắt đầu bán tại Mỹ. Nhà máy hiện đại của Hershey tăng tốc độ sản xuất sôcôla sữa mà trước đó đã được làm thủ công.


Hershey đã giao cho một nhân viên kỳ cựu - William Murrie - phụ trách kinh doanh, còn ông và vợ tiếp tục những chuyến đi của mình.

Họ cũng dùng tài sản để mở trường Công nghiệp Hershey cho trẻ mồ côi. Trong một cuộc phỏng vấn vào năm 1923 với New York Times, Hershey đã giải thích lý do tại sao ông thành lập trường: "Tôi không có người thừa kế, vì vậy tôi muốn các cậu bé mồ côi ở Mỹ trở thành những người thừa kế của tôi".

Ngày nay, thành phố Hershey - bang Pennsylvania - nơi được mệnh danh là "thành phố ngọt ngào nhất" vẫn tiếp tục được những người trong dòng họ gìn giữ và phát triển. Dù đã trải qua một thời gian dài nhưng tâm huyết và ý tưởng ban đầu của Milton Hershey đã trở thành tôn chỉ kinh doanh của tập đoàn.

Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Giàu nhất Nhật Bản nhờ... buôn quần áo cũ

Tadashi Yanai, tỷ phú thời trang giá rẻ của Nhật Bản là người tiêu biểu trong top 100 người có ảnh hưởng nhất thế giới.

Con đường tạo dựng sự nghiệp của vị tỷ phú này được nhiều người khâm phục bởi ông đi lên từ một cửa hàng kinh doanh quần áo cũ, tại vùng quê hẻo lánh của Nhật.

Tạp chí Time (Mỹ) ngày 18/4 đã công bố danh sách 100 người có ảnh hưởng nhất thế giới năm 2013. Nhà sáng lập chuỗi cửa hàng quần áo Uniqlo của Nhật Bản Tadashi Yanai là một đại diện tiêu biểu trong danh sách này.
Ông Tadashi Yanai, tỷ phú giàu nhất Nhật Bản

Tadashi Yanai hiện là tỷ phú giàu nhất Nhật Bản, theo tạp chí Forbes và liên tiếp có mặt trong danh sách những tỷ phú giàu nhất thế giới. Tạo dựng sự nghiệp từ một hiệu quần áo nhỏ, đến nay, đại gia bán lẻ của Nhật Bản, Tadashi Yanai, có trong tay hơn 11,5 tỷ USD cùng chuỗi cửa hàng bán lẻ có mặt khắp nơi trên thế giới.

Nhưng con đường tạo dựng sự nghiệp của vị tỷ phú này mới khiến nhiều người khâm phục. Công ty Fast-Retailing của gia đình ông vốn chỉ là một cửa hàng kinh doanh quần áo cũ tại Yamaguchi, một vùng quê hẻo lánh của nước Nhật, được thành lập từ năm 1963. Công việc kinh doanh ban đầu khá khó khăn và mọi việc vẫn do cha ông đảm nhiệm.


Đến năm 1968, dưới bàn tay thần kỳ của nhà lãnh đạo Tadashi Yanai, Fast-Retailing đã có chi nhánh tại hầu hết các tỉnh và thành phố. Với tài lãnh đạo cùng sự thông minh, táo bạo và tham vọng, ông đã phát triển nhanh chóng công ty của mình trong lĩnh vực bán lẻ và trở thành một hãng bán lẻ thời trang phát triển nhanh nhất nước Nhật, đánh bại các đối thủ “sừng sỏ” ra đời từ trước công ty này hàng chục năm.

Trong suy thoái, chuỗi cửa hàng Fast Retailing vẫn làm ăn phát đạt nhờ phương châm giá rẻ với giá cổ phiếu tăng 43% giá trị trong năm vừa rồi. Để cắt giảm chi phí, ông đi thuê các nhà sản xuất bên ngoài từ Trung Quốc, Việt Nam, Campuchia và Bangladesh để đem lại lợi ích cao nhất cho khách hàng.

Suốt 25 năm qua, tỷ phú 63 tuổi này đã xây dựng Uniqlo thành hãng thời trang bán lẻ lớn thứ 4 thế giới, chỉ sau Inditex (với thương hiệu Zara), H&M và Gap. Với 1,200 cửa hàng trên khắp thế giới, Yanai cho biết: “Tôi muốn xây dựng một hình mẫu McDonald’s trong ngành may mặc thế giới”.

Tỷ phú thời trang giá rẻ hay Levi Strauss của Nhật Bản là những mỹ từ mọi người vẫn thường gọi ông.

Ngày nay, Yanai đứng trong danh sách 100 người đóng thuế nhiều nhất nước Nhật, là người sở hữu nhiều cổ phần nhất 46% trong Fast Retailing Co., Tadashi Yanai được tạp chí Forbes xếp thứ nhất trong số những tỷ phú lớn nhất của xứ sở mặt trời mọc.

Ngày 18 tháng 4 vừa rồi, ông được Time bình chọn là một trong 100 người ảnh hưởng nhất thế giới, minh chứng cho những nỗ lực cống hiến không ngừng của ông cho ngành thời trang thế giới.

Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

Michael Dell: Chiến lược gia dám nghĩ dám làm

Không bóng bẩy như Apple, không sành điệu như HP và cũng không bền chắc như IBM nhưng những chiếc máy tính của Dell lại gắn bó với người dùng trên khắp nước Mỹ bởi nó được làm ra cho riêng mỗi người và chỉ họ mà thôi. Chiến lược cung cấp sản phẩm đặc trưng - "build your own" được Dell triển khai trong gần chục năm qua vẫn đem lại doanh thu triệu USD mỗi ngày.

Chiến lược xuất chúng, đánh trúng điểm mấu chốt của thị trường là những gì mà mọi người ca tụng về Dell, không cần đột phá cũng không chạy đua sáng tạo công nghệ mới, chỉ đơn giản là làm tốt nhất có thể.

Đó chính là thành công được viết ra bởi chiến lược gia "tuổi trẻ tài cao" Michael Dell.

Vị CEO dám nghĩ, dám làm


Sinh năm 1965, là con của một nha sĩ, thuộc gia đình gốc Do Thái truyền thống luôn đề cao học thức và lễ giáo. Thời niên thiếu, Michael Dell học ở trường Herold ở Houston, Texas và ông đã bộc lộ năng khiếu kinh doanh cũng như đam mê công nghệ.

Dell lần đầu gặp gỡ chiếc máy tính lúc 15 tuổi, khi đó Michael đã tháo tung chiếc máy tính Apple II còn mới toanh và rồi thì ráp lại, chỉ để thấy rằng mình có thể làm được chuyện đó.

Những năm tháng trung học của ông không suôn sẻ mấy và sau khi tốt nghiệp, Michael Dell nhập học Đại học Texas tại Austin, dự định trở thành một bác sĩ, nhưng đã bỏ đi ý tưởng đó khi ông được trải nghiệm những thành công đầu tiên trong lĩnh vực máy tính và kỹ thuật. Ông bỏ học năm 19 tuổi để tìm về những ước mơ thời thơ bé.

Ở tuổi 27, nhà lãnh đạo doanh nghiệp Michael Dell đã là một CEO trẻ nhất trong danh sách 500 công ty lớn nhất nước Mỹ do tạp chí Fortune bầu chọn.

Vào thời điểm đó (năm 1984), giá máy tính phổ biến ở mức 3.000 USD. Dell nghiên cứu và nhận thấy nếu mua rời phụ tùng máy tính thì ông chỉ mất có 600 USD. Còn nếu ông lắp ráp chúng lại thành máy tính hoàn chỉnh thì ông có thể bán với giá thấp hơn mức giá gốc nhiều mà vẫn có thể kiếm được lợi nhuận.

Đây quả là một cơ hội kinh doanh và làm giàu tuyệt vời. Vì thế, ông quyết định thành lập công ty riêng kinh doanh máy tính tên PCs Limited.

Bỏ ngoài tai lời can ngăn từ những người không nhìn thấu tài năng và tầm nhìn của ông, Dell đã lăn lộn để theo đuổi kì được niềm đam mê vi tính và ít ai dám tin rằng đó chính tiền thân của tập đoàn trị giá 18 tỷ USD bây giờ.

Và cuộc cách mạng Marketing hiện đại
Đúng như những gì đã dự đoán, công ty của Dell ngay từ khi thành lập lập tức thành công lớn. Áp dụng một hệ thống độc nhất vô nhị để sản xuất máy tính tùy theo nhu cầu cá nhân với mức giá cực thấp so với máy tính có thương hiệu, PC Limited đã đạt doanh thu 6 triệu USD ngay trong năm đầu tiên.

Kể từ đó, Dell phát triển nghiên cứu việc xâu chuỗi từ các nguồn cung cấp cấu kiện riêng lẻ tới việc sản xuất sản phẩm hàng loạt. Công việc kinh doanh này thuở ban đầu khá thành công thông qua việc truyền miệng từ những sinh viên các trường đại học.

Chẳng có trường học nào dạy Dell cách marketing hay quảng bá cho doanh nghiệp của mình nhưng ông lại thực hiện nó rất bài bản. Có lẽ đó là do những kinh nghiệm ngay từ thời thơ bé, mà Dell tích lũy được.

Năm 16 tuổi, Dell làm thêm công việc phát hành cho tờ báo Houston Post nơi ông sống. Ngay từ đó, ông đã nghĩ ra một nguyên tắc như kim chỉ nam của đời mình: "Không quan trọng là bán thứ hàng hóa gì mà là bạn làm điều đó như thế nào".

Phương pháp marketing trực tiếp tới khách hàng là những gì Dell áp dụng, dùng số tiền thuê các bạn của mình ghi tên tuổi, địa chỉ các cặp đang chuẩn bị kết hôn rồi nạp danh sách đó vào máy vi tính.

Sau đó, Michael không gửi thư mời mua báo như thông thường mà trong 2 tuần thực hiện chương trình khuyến mãi quà tặng cưới nếu họ đăng ký mua báo.

Nó được vận dụng triệt để với những linh kiện máy tính mà PC Limited buôn bán sau này, với các mẩu quảng cáo ở khắp mọi nơi từ nắp bánh pizza tới mặt báo uy tín.

Thêm vào đó, thời điểm những năm 80 của thế kỷ trước cũng là thời kỳ bùng nổ ban đầu của internet, và hơn hết Dell hiểu rằng máy vi tính không phải là biểu tượng của sự sang trọng, mà là công cụ để làm việc. Vì vậy, trong trường hợp máy bị hư hỏng, thì sẽ được sửa chữa ngay.

Ngoài ra, còn có dịch vụ tư vấn 24/24 giờ mà theo lời Dell chỉ trong vòng 5 phút, 90% những người hiểu biết sau khi nghe chuyên gia chỉ dẫn, mọi "sự cố" đều được khắc phục.

Những gì mà nhà tỷ phú trẻ này làm được ví như một cuộc cách mạng marketing, không dừng lại ở quảng bá truyền miệng, cung cấp tới tận tay khách hàng, hỗ trợ trực tuyến, Dell còn xóa bỏ khái niệm "tồn kho", mọi linh kiện được lắp ráp và chuyển tới khách hàng ngay khi họ cần.

Ở tuổi 47 với 13,5 tỷ USD tài sản và luôn nằm trong top 10 người giàu có nhất thế giới, CEO Michael Dell là một biểu tượng sống cho thành công của một người trẻ dám nghĩ dám làm.

Chính ông đã không giấu diếm tài năng kinh doanh thiên bẩm để đi theo bước đường mà người khác vạch sẵn, và cũng chính ông mới dám thay đổi tư duy, làm khác đi những gì người khác đang làm.

Ông chủ mới của Alibaba

Jonathan Lu đã có được nền tảng phù hợp để điều hành Alibaba nhưng nhân vật quan trọng nhất ở Alibaba vẫn là Jack Ma.

Ông Jonathan Lu được xem là lựa chọn tốt nhất cho chiếc ghế CEO tại Alibaba


Ai có thể thay thế Jack Ma? Đây là câu hỏi mà dàn lãnh đạo cấp cao của Alibaba Group, công ty thương mại điện tử lớn nhất Trung Quốc về doanh số bán, luôn băn khoăn tìm câu trả lời.

Jack Ma đã lãnh đạo công ty này kể từ khi nó được thành lập vào năm 1999 (Ông là người đồng sáng lập Alibaba). Ông đã tạo nên cuộc thay da đổi thịt ngoạn mục của Alibaba từ một dịch vụ trực tuyến, trở thành một tập đoàn thương mại điện tử khổng lồ.

Tính đến cuối năm ngoái, Tập đoàn đã có tới 36,7 triệu người đăng ký sử dụng từ hơn 240 triệu quốc gia và vùng lãnh thổ và là nơi trưng bày tới hơn 2,8 triệu cửa hàng của các nhà cung cấp.

Chính vì thế, ông đã khiến nhiều người sửng sốt khi cho biết sẽ rời vị trí CEO vào ngày 10/5 tới. Mặc dù không còn điều hành công việc hằng ngày, nhưng Jack Ma vẫn sẽ giữ chức Chủ tịch và can thiệp vào những quyết định mang tính chiến lược của Tập đoàn.

Việc ông từ nhiệm khi chỉ mới 48 tuổi không khỏi khiến nhiều người thắc mắc, nhất là khi một trong những lý do ông ra đi là “Tôi đã trở nên quá già”. Ông cho rằng những người trẻ tuổi hơn tại Alibaba sẽ có khả năng nắm bắt tốt hơn. Người ông đặt niềm tin chính là Jonathan Lu, nhà điều hành cấp cao 43 tuổi đã có 13 năm làm việc tại Alibaba.

Lu được xem là lựa chọn tốt nhất cho chiếc ghế CEO tại Alibaba. “Ông ấy hiểu rõ văn hóa của Alibaba, có kỹ năng điều hành giỏi và đang phụ trách việc tung ra các phát minh, cải tiến gần đây của Tập đoàn”, Giáo sư Peter Williamson thuộc Đại học Cambridge, nhận xét.

Ngay cả Jack Ma cũng dành cho Lu nhiều lời có cánh. “Jonathan nổi bật ở sự ham học hỏi và khả năng nắm bắt những ý tưởng mới, tài phán đoán, nhận định cũng như sự quyết đoán”, ông nói.

Lu là sự lựa chọn khả dĩ nhất vì ông là nhà điều hành cấp cao duy nhất từng trải qua vị trí lãnh đạo ở mọi bộ phận quan trọng của Tập đoàn. Sau khi lãnh đạo đội ngũ kinh doanh chủ chốt tại Alibaba.com, công ty chuyên về các giao dịch thương mại điện tử giữa doanh nghiệp với doanh nghiệp của Tập đoàn, ông đã tung ra Alipay, nền tảng hệ thống thanh toán của Alibaba hiện là hệ thống lớn nhất thế giới.

Sau đó, Lu đã nhảy sang điều hành trang web mua sắm trực tuyến Taobao. Trong suốt quá trình ông điều hành, tổng doanh số của Taobao đã tăng gấp 8 lần.

Taobao hiện là bộ phận rất thành công với hơn 500 triệu người sử dụng và là 1 trong 20 trang web được viếng thăm nhiều nhất trên thế giới, theo nghiên cứu của Alibaba. Hiện tại, Lu là Giám đốc Dữ liệu của Tập đoàn, đồng thời phụ trách nền tảng di động Aliyn.

Mặc dù Lu có khả năng điều hành giỏi, nhưng việc chỉ định Lu vào vị trí CEO đã làm dấy lên nhiều dấu hỏi về tương lai của Alibaba.
Alibaba đã có một năm kinh doanh ấn tượng dưới sự lãnh đạo của Jack Ma. Liệu Jonathan Lu có thể giữ vững thành tích này?

Câu hỏi đầu tiên là khi nào Lu sẽ đưa tập đoàn này lên sàn. Gần đây, Alibaba đã đi một số bước để chuẩn bị niêm yết. Năm ngoái, Alibaba đã đưa Alibaba.com rời khỏi sàn chứng khoán Hồng Kông sau khi trả 2,4 tỉ USD để mua lại 27% cổ phần của các nhà đầu tư thiểu số.

Tập đoàn cũng đã ký thỏa thuận với Yahoo!, cổ đông lớn của Alibaba, để mua lại phân nửa trong số 40% cổ phần của Yahoo! với giá 7,1 tỉ USD. Những động thái này sẽ giúp Alibaba gia tăng quyền kiểm soát trước khi tiến hành IPO.

Dự kiến, đây là đợt IPO lớn nhất trong ngành internet thế giới kể từ sau đợt IPO của Facebook. Aliaba sẽ tiến hành IPO vào cuối năm nay hoặc vào đầu năm sau.

Câu hỏi thứ hai là chiến lược Đại Dữ Liệu của Alibaba chính xác là gì và Lu sẽ thực hiện nó như thế nào? Alibaba có lợi thế lớn là Tập đoàn đang chiếm lĩnh thị trường thương mại điện tử lớn nhất thế giới.

Theo China Internet Network Information Center, Trung Quốc có 564 triệu người sử dụng internet tính đến cuối năm 2012, tăng 10% so với năm 2011. Trung Quốc cũng có nhiều người mua sắm qua mạng hơn Mỹ với giá trị các giao dịch bán lẻ trực tuyến dự kiến sẽ tăng gấp 3 lần lên 360 tỉ USD vào năm 2015, theo tính toán của Boston Consulting Group. Điều này có nghĩa Alibaba đang ngồi trên một kho dữ liệu khổng lồ.

Alibaba có tham vọng rất lớn trong lĩnh vực phân tích và các lĩnh vực có liên quan để khai thác kho dữ liệu. Trong đó, lĩnh vực đầu tiên và hứa hẹn nhất để ứng dụng kho dữ liệu là tài chính: Tập đoàn đang phát triển qua bảo hiểm trực tuyến, chứng khoán hóa và tín dụng vi mô.

Là Giám đốc Dữ liệu, Lu đang nắm trong tay mọi công cụ có liên quan đến các vấn đề này. Nhưng một điều khó hiểu là Tập đoàn cho biết dịch vụ tài chính sẽ là bộ phận duy nhất trong số 25 công ty con của Alibaba sẽ không báo cáo trực tiếp cho Lu.

Và câu hỏi lớn nhất là làm sao Lu có thể không bị lu mờ bởi cái bóng quá lớn của Jack Ma, nhất là khi ông vẫn còn giữ chức Chủ tịch?

Dưới sự điều hành của Jack Ma, Alibaba liên tục tạo ra những con số ấn tượng mặc cho kinh tế khó khăn. Yahoo! tiết lộ năm 2012, lãi ròng của Alibaba tăng 81% lên 484,5 triệu USD, trong khi doanh số bán đã tăng 74% lên 4,08 tỉ USD.

Liệu Lu có thể giúp Alibaba giữ vững thành tích này, thậm chí là vượt qua nó? Và quan trọng hơn là liệu ông có tạo được tiếng nói riêng cho mình trong khi Jack Ma vẫn còn là người đưa ra các quyết định lớn của Tập đoàn?

Theo Jim Tang, chuyên gia phân tích tại Shenyin Wanguo Securities ở Thượng Hải, Lu đã có được nền tảng phù hợp để điều hành Alibaba nhưng “nhân vật quan trọng nhất ở Alibaba vẫn là Jack Ma”.

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

Nhà thiết kế gốc việt nổi danh tại Mỹ

Trong một lần dọn dẹp ở khu vực bán hàng, Nini đã âm thầm tư vấn thời trang cho một khách hàng.
Trong một lần dọn dẹp ở khu vực bán hàng, Nini đã âm thầm tư vấn thời trang cho một khách hàng.

Luôn xuất hiện với hình ảnh một quý cô sang trọng qua những bộ đầm thanh lịch hay những chiếc váy xẻ gợi cảm tại nhiều sự kiện giải trí trong 1 năm trở lại đây thay vì phong cách bụi bặm như trước, nữ ca sĩ R&B Rihanna đã khiến người hâm mộ càng yêu thích cô hơn.

Rihanna thay đổi, nhưng ai đã góp phần tạo nên phong cách thời trang mới cho cô ca sĩ da màu 24 tuổi đang nổi danh như cồn này?

Câu trả lời là một nhà thiết kế gốc Việt 26 tuổi, Nini Nguyen. Rihanna đã mặc trang phục do Nini thiết kế đi dự sự kiện ra mắt thương hiệu nước hoa mang tên Nude hồi cuối năm 2012. Đó là một chiếc đầm dài mang phong cách cổ điển với phần ren cách điệu ở phía dưới.

Tại Mỹ, Nini là nhà thiết kế cho nhiều khách hàng thuộc giới showbiz. Cô cũng cho ra mắt nhiều bộ sưu tập thời trang ấn tượng với phong cách đơn giản mà tinh tế.

Từ một cô gái Việt bé nhỏ sang Mỹ định cư năm 14 tuổi, để có được tên tuổi như ngày hôm nay chỉ sau một thời gian không dài, với Nini đó quả thật là một điều kỳ diệu mà nhiều lúc cô cũng không tin nổi là mình đã làm được.

Những ngày đầu tới Mỹ, Nini đã tìm đến một cửa hàng thời trang xin vào bán hàng. Tuy nhiên, với vốn tiếng Anh hạn chế, cô nhanh chóng bị từ chối và chỉ được nhận công việc dọn dẹp bán thời gian. Không e ngại, cô chấp nhận công việc này với mong ước sẽ tìm kiếm cơ hội cho mình.

Rồi cơ hội ấy đã đến trong một lần dọn dẹp ở khu vực bán hàng, cô đã âm thầm tư vấn cho một vị khách và kết quả là vị khách này ra về với một số lượng hàng lớn.

Điều này sau đó đã đến tai người quản lý cửa hàng và Nini đã được chuyển lên bán hàng và trở thành nhân viên đạt doanh số cao nhất toàn hệ thống chỉ sau một thời gian ngắn.

Sau khi đã tạo dựng được chút tiếng tăm, Nini quyết định đầu quân cho Neiman Marcus, một trong những cửa hàng bán lẻ thời trang cao cấp lớn tại Mỹ.

Ba năm sau, Nini lại tìm đến với Barneys, cửa hàng thời trang cao cấp có tiếng ở New York và tiếp tục làm việc ở đây thêm 3 năm nữa trước khi trở thành nhà thiết kế thời trang độc lập.

Thời gian này, Nini bắt đầu viết blog nhằm chia sẻ, tư vấn về thời trang và trang phục hằng ngày của cô. Chính nhờ blog này, tên tuổi của Nini được biết đến ngày càng nhiều hơn và mang đến cho cô cơ hội cộng tác với các hãng thời trang lớn.


Nini cho biết cô đam mê thời trang như một đứa trẻ mê dạo chơi trong cửa hàng bánh kẹo. Với đam mê đó cùng gu thẩm mỹ tinh tế, Nini đã được Tạp chí Vatiny Fair, Mỹ bình chọn là Người phụ nữ mặc đẹp nhất trong cuộc thi Intrenational Best Dressed Challenge do tạp chí này khởi xướng và trao giải vào cuối tháng 3/2013.

“Quy tắc thời trang của tôi là đừng quan tâm đến việc bạn mặc đồ gì mà nên chăm chú tới việc bạn sẽ mặc nó thế nào”, Nini chia sẻ.

Thông điệp này cũng được cô truyền cho khách hàng của mình, đó là tư vấn cho họ hiểu họ sẽ đẹp và tự tin hơn với những bộ cánh hoàn hảo nhờ sự phối kết ăn ý giữa trang phục và phụ kiện.

“Tôi sẽ đưa ra những gợi ý để họ lựa chọn, từ đó biết được phong cách của họ và chọn trang phục theo phong cách của riêng mình để thu hút những ánh nhìn khi họ xuất hiện, dù ở bất kỳ đâu”, cô cho biết.

Nói về Rihanna, Nini cho rằng đó là một khách hàng rất dễ thương. Nini khoe, những bộ trang phục do cô thiết kế cho Rihanna đã giúp cô ca sĩ này xinh đẹp và nữ tính hơn.

Tự nhận mình là người có cá tính mạnh mẽ nhưng lại yêu thích những trang phục mang phong cách cổ điển nhẹ nhàng tinh tế với 2 gam màu chủ đạo là đen và trắng, Nini luôn khiến mọi người ngạc nhiên mỗi lần xuất hiện tại các sự kiện về gu thời trang của mình. “Cô ấy luôn là người tiên phong”, nhiều khách hàng đã nhận xét như thế về cô.

Dù sinh sống và làm việc nhiều năm ở Mỹ, nhưng Nini vẫn luôn nhớ về quê hương. Cô tâm sự rằng rất thích mặc áo dài, nấu và ăn món canh chua, cá kho và đang lên kế hoạch cho việc về thăm quê hương vào giữa năm nay.

Lần về Việt Nam gần đây nhất của Nini là hơn 2 năm trước. Và sắp tới, cô dự định sẽ đi du lịch khắp đất nước. “Đó không chỉ là sự trải nghiệm cảm giác khám phá mà còn giúp tôi hình thành nên những ý tưởng thiết kế khác biệt”, Nini bày tỏ.

Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013

Chân dung Lý Gia Thành - tỷ phú giàu nhất châu Á

Dù ở tuổi 84, tỷ phú Lý Gia Thành vẫn ăn uống và làm việc hùng hổ hơn hầu hết những người chỉ bằng nửa tuổi ông.

Thông thường, ông bắt đầu ngày mới với bữa sáng gồm mì, bánh bao và rau xào, đúng kiểu Hoa, tiếp đó là đọc bản tin sáng, một lượt golf ở gần ngôi nhà ông đã ở 50 năm qua, rồi tới văn phòng trên nóc tòa nhà Cheung Kong ở trung tâm Hong Kong. Văn phòng này nổi tiếng vì có một hồ bơi cá nhân và thang máy nhanh nhất thế giới (70 tầng trôi qua vùn vụt trong 45 giây).


Ông chia sẻ: “Một người đầu tư vào lĩnh vực công nghệ sẽ thấy trẻ trung hơn”. Trong suốt một phần tư thế kỷ qua, ông đã kiểm soát một phần đất đai rộng lớn ở thành phố 7 triệu dân Hong Kong. Tính trung bình, cứ 7 ngôi nhà dân cư ở Hong Kong, thì có một là do công ty ông làm chủ đầu tư.

Ông còn nắm giữ 70% vận tải cảng biển tại Hong Kong và nắm giữ lượng cổ phần lớn trong các lĩnh vực thiết bị điện và dịch vụ điện thoại di động trên thị trường chứng khoán. Thành công của ông ở Trung Quốc đại lục, đáng kể nhất là trong lĩnh vực bán lẻ và bất động sản, cũng rất ấn tượng.

Sự trẻ trung và những quyết định dứt khoát là đặc điểm điển hình ở người đàn ông bát tuần này. Li nói ông chỉ mất 5 phút vào tháng 12/2007 khi quyết định đầu tư vào Facebook, dù lúc đó trang mạng xã hội này hầu như chưa tạo ra doanh thu và tự định giá mình khá cao với một công ty công nghệ còn non trẻ: 15 tỷ USD. Cơ hội đến với ông thông qua cộng sự lâu năm Solina Chau, người đứng đầu công ty chuyên kinh doanh công nghệ của chính ông mang tên Horizons Ventures.

Ông ngay lập tức bị lôi cuốn bởi số người theo dõi ngày càng tăng của Facebook và tiềm năng của họ trong các dịch vụ điện thoại di động. Ông đồng ý nhanh chóng bỏ ra 120 triệu USD cho 0,8% cổ phần của hãng. Ông tiếp tục mua thêm một lượng cổ phiếu không công bố từ hãng công nghệ Mỹ này. Với việc Facebook sau niêm yết lần đầu được định giá hơn 100 tỷ USD, Li chắc ăn bỏ túi thêm 1 tỷ USD trong tài sản vốn đã khổng lồ của ông.

Facebook chỉ là một trong số nhiều pha "làm bàn" ngoạn mục của ông. Công ty Horizons từng đầu tư vào hãng Skype năm 2005 một năm trước khi eBay trả 2,5 tỷ USD để mua lại hãng này. Một công ty khác có vốn của ông, Siri, được Apple mua lại năm 2010 sau khi Li đầu tư vào đó 7,5 triệu USD mới một năm trước. Gần đây hơn là những vụ bỏ tiền vào trang âm nhạc Spotify, trang tìm ô-tô Waze và hãng công nghệ chống thấm HzO.

Sự thông minh của ông không chỉ nằm ở chỗ ông chọn ai để đầu tư, mà còn bởi việc ông đầu tư thế nào. Ông thường lấp vào chỗ trống giữa những dự án quá rủi ro và quá an toàn, sự cân nhắc mà Norman Winarsky, một phó chủ tịch của công ty đầu tư SRI International và là cựu giáo sư Đại học Stanford, cho là “thung lũng tử thần”. “ Lý Gia Thành theo đuổi cuộc chơi từ đầu đến cuối”, Winarsky nói. “Ông ấy không chỉ là người lấp chỗ trống. Ông ấy tin rằng công nghệ là tất cả”.

Niềm tin đó đã khiến tài sản của ông phình ra nhanh chóng. “Làm ăn chỉ là ưu tiên thứ hai”, ông nói về việc đầu tư vào các hãng công nghệ. “Quan trọng hơn là chúng tôi học được rất nhiều điều”. Một ví dụ là việc công ty chuyên thiết kế điện thoại di động của ông, INQ, có thể tiếp cận dễ dàng các mẫu điện thoại có những ứng dụng Skype, Facebook và Spotify.

Để hiểu được sự quan tâm bền bỉ của ông với việc học hỏi và giáo dục, cần nhìn lại quá khứ của ông, một cuộc đời rất điển hình cho cuộc đại di cư của người Hoa suốt từ thời những đường ray xe lửa đầu tiên được xây nên ở Mỹ. Sinh ở Triều Châu, tỉnh Quảng Đông năm 1928, ông và gia đình li tán trong cuộc chiến tranh Trung - Nhật.

“Khi tôi học tiểu học, những người Nhật ném bom Triều Châu”, ông nhớ lại. Cả gia đình chạy sang Hong Kong gần đó. Không lâu sau khi họ chuyển chỗ ở, bố của ông, vốn là hiệu trưởng một trường tiểu học ở Trung Quốc, qua đời vì lao phổi. “Đó là trải nghiệm kinh hoàng nhất trong thời thơ ấu của tôi”, Li nhớ lại. “Tôi cũng mắc bệnh. Gánh nặng của nghèo đói, cảm giác không được giúp đỡ và đơn độc bủa vây tôi. Tôi cứ nghĩ liệu người ta có thể thay đổi số phận của mình? Liệu có thể giảm bớt những thử thách trong cuộc đời? Liệu có cơ hội thành công nhờ may mắn?”

Suy nghĩ toàn cầu
Li Ka Shing tiếp đón Nữ hoàng Anh.


Ông phải tự tìm câu trả lời cho những câu hỏi đó mà không có được sự giáo dục chính thức đàng hoàng. Năm 12 tuổi, ông bỏ học và làm thợ học việc trong một nhà máy làm dây đồng hồ. Năm 14 tuổi, ông làm việc toàn thời gian ở một công ty buôn bán đồ nhựa để góp phần nuôi sống gia đình. Năm 1950, ông khởi nghiệp kinh doanh cho riêng mình, làm đồ chơi và đồ gia dụng bằng nhựa. Ông cấu trúc lại việc làm ăn tập trung vào sản xuất hoa nhựa sau khi biết về sự phổ biến của mặt hàng này ở Ý thông qua báo chí.

Công ty đầu tiên của ông có đăng ký được đặt tên là Trường Giang, với ý nghĩa Trường Giang là sự tập hợp của vô số những dòng sông nhỏ. Lợi nhuận từ ngành nhựa giúp ông bắt đầu có tiền mua nhà xưởng ở Hong Kong trong những năm 1960, giai đoạn xã hội đầy bất ổn vì những biến động chính trị và đối đầu tư tưởng, và hưởng lợi lớn nhờ giá đất tăng khi tình hình ổn định trở lại.

Năm 1979, ông trở thành người Hoa đầu tiên mua cổ phần kiểm soát ở một trong những hãng thương mại của người Anh ở thuộc địa Hong Kong, Hutchison Whampoa. Năm 1987, lần đầu tiên ông xuất hiện trong danh sách các tỷ phú thế giới của Forbes. Kể từ đó, con đường đã bằng phẳng hơn. Đến năm 2012, tài sản của ông ước tính là 31 tỷ USD, biến ông thành người giàu nhất châu Á và giàu thứ 8 trên thế giới.

Ông không ngừng mở rộng biên giới cho đế chế của ông. Năm 2010, công ty Trường Giang của ông có vụ thôn tính lớn nhất của hãng, mua lại U.K. Power Networks với giá 9,1 tỷ USD. Hãng này hiện đang cung cấp điện cho khoảng 8 triệu người Anh. Hơn một năm sau đó, Trường Giang mua lại Northumbrian Water, cung cấp nước sạch cho 4,5 triệu người ở Anh và dịch vụ xử lý nước thải cho 2,7 triệu người nữa. Hutchison Whampoa thì trả 1,7 tỷ USD vào tháng 2/2012 để mua lại nhà vận hành mạng di động lớn thứ ba ở Úc.

“Người làm kinh doanh không nên hạn chế tầm nhìn trong ngành của họ”, ông nói, giải thích về mối quan tâm của ông với châu Âu khi tình hình đang rất khó khăn ở đây. Thay vào đó, họ “cần một cái nhìn 360 độ và xem xét mọi thứ từ mọi góc cạnh”. Đó là lý do tại sao ngay cả bây giờ, hàng ngày ông vẫn đọc sách khoa học, kinh tế học, chính trị học và triết học. Vào tháng 2, ông đang nghiên cứu lịch sử của một lãnh đạo chính trị nhiều ảnh hưởng dưới thời Minh, Trương Cư Chính.

“Tôi có một cách đơn giản để tìm thấy sự thanh thản trong tâm hồn”, ông nói. “Nếu tôi có một kỳ nghỉ hiếm hoi nào đó, tôi sẽ đọc sách suốt”. Sự tò mò về thế giới và cởi mở với tất cả tóm tắt tinh thần của bức tranh thư pháp đằng sau bàn làm việc của ông: “Đặt mục tiêu cao, làm bạn với nhiều loại người, tận hưởng những niềm vui đơn giản, đứng trên cao, ngồi dưới thấp, bước đi vững chãi”.

Chính do ảnh hưởng quá lớn của ông, nhiều người lo ngại đại đế chế của ông ra sao khi ông từ nhiệm. Theo những gì báo chí Hong Kong nói, Li đã sẵn sàng để con trai lớn, Victor, là người thừa kế. Doanh nhân 48 tuổi này hiện là phó chủ tịch và giám đốc điều hành Trường Giang và là phó chủ tịch Hutchison Whampoa. “Nếu tôi nói với Victor trước 2 phút rằng tôi sẽ đi nghỉ 2 tháng, tôi tự tin rằng công ty sẽ vận hành trơn tru như bình thường”, ông nói về con trai. “Tôi đã dạy nó bằng cách làm gương, làm sao để trở thành thủ lĩnh ngay từ khi còn là một cậu bé”. Con thứ của ông, Richard, được chú ý nhiều hơn, cũng nắm giữ cổ phần của gia đình, nhưng hoạt động trong lĩnh vực viễn thông của riêng mình.

Tuy nhiên, họ sẽ còn phải đợi một thời gian nữa. “Tôi chưa lên lịch nghỉ hưu. Tôi còn rất khỏe mạnh”, ông nói. Nhưng ông nói thêm là ngay cả nếu có về hưu, máu kinh doanh sẽ vẫn chảy trong ông và ông sẽ tiếp tục theo dõi thương trường cho tới ngày nhắm mắt xuôi tay.

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

Pierre Omidyar - "Vua đấu giá"

Trong lịch sử kinh doanh thế giới, có lẽ chưa có trường hợp nào giống như eBay – hãng mà ngay từ ngày đầu thành lập đã mang lại lợi nhuận. Và liên tiếp những năm sau đó hãng liên tục có doanh thu tăng trung bình từ 85% đến 90%/năm. Phép nhiệm màu đó làm cho Pierre Omidyar – ông chủ eBay, trong vài năm nhanh chóng trở thành tỉ phú.

Pierre Omidyar mở trang web qua mạng internet vào đúng Ngày lễ Lao động (Labour Day) 4/9/1995. Lúc đầu website này có tên là Auction Web. Trong 24 giờ đầu tiên không có người nào thăm viếng. Nhưng sau đó vài tuần, có một vài lô hàng được đem bán đấu giá. Trong số này có cả chiếc xe Rolls Royce sản xuất năm 1937 và một kho đồ ở bang Idaho. Vào cuối năm 1995, Auction Web thực hiện hàng ngàn hợp đồng mua bán. Tổng cộng các khách rao bán hàng tại đây là trên 10 ngàn người.

Chưa đầy nửa năm sau đó, vào tháng 2/1996, khi các nhà dịch vụ internet biết đến Pierre thì họ bắt đầu đòi nhiều loại phí. Vì thế, “vua đấu giá” bắt đầu thu chút chi phí từ khách hàng. Ban đầu nhiều người la ó phản đối, nhưng sau đó mọi chuyện cũng đâu vào đấy. Đến năm 1997, Pierre đổi tên Auction Web thành eBay và bắt đầu đẩy mạnh quảng cáo.

Theo thời gian, eBay ngày càng phổ biến với mọi người. Số lượng đăng ký sử dụng dịch vụ đấu giá qua mạng lên đến hàng triệu người. Vào năm 1998, đã có khoảng 10 triệu thương vụ thực hiện qua eBay. Như vậy chỉ trong vòng 3 năm, Pierre nghiễm nhiên trở thành tỷ phú.



Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Con đường thành công của tỷ phú giàu nhất châu Phi

Aliko Dangote nắm giữ vị trí người giàu nhất châu Phi trong suốt 3 năm liền và được mệnh danh "Ông hoàng xi măng" ở lục địa này.


Aliko Dangote, tỷ phú giàu nhất châu Phi và được mệnh danh là "Ông vua xi măng"


Alhaji Aliko Dangote là gương mặt đáng chú ý nhất trong danh sách những tỷ phú đến từ châu Phi, theo công bố của Forbes và Bloomberg. Sinh ngày 10/4/1957 tại Kano (Nigeria), khi tròn 20 tuổi, với nguồn vốn vay từ người bác giàu có, doanh nhân này bắt đầu khởi nghiệp bằng việc đầu tư vào 3 sản phẩm chính, xi măng, bột mì và đường.

Tháng 6/1977, Aliko Dangote chuyển tới Lagos tiếp tục buôn bán. Một trong những chiến lược kinh doanh của ông là phát triển hiệu quả mạng lưới phân phối để hàng hóa đến người tiêu dùng nhanh hơn đối thủ.

Điều đó đã giúp ông nắm giữ đến 60% thị trường đường trong nước. Khi công việc kinh doanh phát triển mạnh mẽ, Dangote chuyển sang sản xuất thay vì chỉ nhập khẩu và phân phối các mặt hàng gia dụng và vật liệu xây dựng.

Dangote có biệt tài thấy trước cơ hội mà người khác không chú ý. Ông tiếp cận một số vùng đất bỏ hoang ở Nigeria, từ đó xây dựng thêm cơ sở vật chất cho sự nghiệp của mình. Những khu đất đó hiện nay là cảng vận chuyển sản phẩm bột mì của Tập đoàn Dangote.

Các công ty sản xuất bột mì khác từng tiến hành phản đối nhưng Dangote là người đưa ra ý tưởng đầu tiên và khai thác từ trước. Năm 1990, chính ông là người chủ động tiếp cận Ngân hàng trung ương Nigeria với đề nghị cho phép hãng vận tải của mình đưa đón nhân viên, giúp giảm chi phí cho ngân hàng.

Tổ hợp Dangote Group hiện có hơn 11.000 nhân viên trên toàn quốc và dự kiến tăng gấp đôi khi hoàn thành các dự án đang được triển khai. Mạng lưới kinh doanh của Dangote trải dài từ Senegal đến Nam Phi.

Dangote Group bao gồm 13 công ty con sản xuất, phân phối và kinh doanh đường, muối, xi măng, muối, thực phẩm, vận chuyển và đầu tư.

Tập đoàn đang triển khai dự án xây dựng nhà máy phân bón lớn nhất châu Phi tại bang miền nam Edo của Nigeria. Dự kiến khi đi vào hoạt động năm 2014, nhà máy sẽ giúp cung cấp nguồn phân bón dồi dào giúp nông dân Nigeria gia tăng sản lượng trồng trọt, góp phần giảm thiểu tình trạng thiếu lương thực cho nước này nói riêng và toàn châu Phi nói chung.

Dangote Cement là công ty niêm yết có giá trị vốn hóa thị trường lớn nhất ở Nigeria và chiếm 42% thị trường tiêu thụ xi măng của cả nước. Tính đến nay, Dangote Cement sản xuất được 28 triệu tấn xi măng và con số này sẽ tăng lên 60 triệu tấn vào năm 2015 khi nhà máy Obajana đưa vào hoạt động ở miền trung Nigeria.

Dangote đang sở hữu khối tài sản trị giá 10,1 tỷ USD (theo Forbes). Ông là nhà sáng lập kiêm CEO của tập đoàn Dangote Group, kết hợp sản xuất xi măng, tinh luyện đường, xay bột và sản xuất muối.

Ông còn là một nhà từ thiện nổi tiếng khi hào phóng chi ra hàng triệu USD cho việc chăm sóc sức khỏe, giáo dục cộng đồng và giải quyết các vấn đề xã hội. Năm 2011, ông được trao giải thưởng Grand Commander of the Order of the Niger do Tổng thống Goodluck Jonathan trao tặng.

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

Ông hoàng thời trang Ralph Lauren

Trong danh sách 5 người giàu nhất trong giới nghệ thuật mà “Forbes” công bố cách đây 2 năm, nhà tạo mẫu Ralph Lauren đứng thứ 4 với khối tài sản 1.4 tỷ USD. Danh tiếng và tiền bạc đủ đầy, nhưng không nhiều người biết được là để có ngày nay, Lauren từng có giấc mơ kiểu Mỹ khi còn là cậu bé nghèo khó.

Vương quốc thời trang mang tên Lauren đã tồn tại 44 năm và vẫn tiếp tục phát triển. Ralph Lauren tự hào khi mình khởi nghiệp từ con số không. Ông nói: “Quả là có người cho tôi vay 50.000 USD để tôi khởi nghiệp. Nhưng không ai giao cho tôi vương quốc thời trang đã có sẵn”. Ông muốn nói đến các nhà tạo mẫu được thừa kế sự giàu có cùng các thương hiệu nổi tiếng. Lauren thậm chí không học thiết kế thời trang. Nhưng ông lại hiểu, lúc nào cũng có thể thuê người biết cắt vải và may. “Tôi không biết những già họ biết và họ không biết những gì tôi biết” – Lauren nói.

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Bí quyết kinh doanh của ông chủ Wal-Mart

Sinh ra ở một vùng quê nghèo tại Missouri (Mỹ) trong cuộc Đại suy thoái, Sam Walton đã vươn lên trở thành ông chủ của tập đoàn bán lẻ số 1 thế giới - Wal-Mart. Dưới đây là 10 bí quyết tạo thành công trong kinh doanh của ông.



1. Tâm huyết với hoạt động kinh doanh của mình
Tôi tin vào hoạt động kinh doanh của mình hơn bất cứ ai. Tôi nghĩ, tôi đã vượt qua được mọi khiếm khuyết của chính mình nhờ vào khát khao tuyệt đối mà tôi dành cho công việc của mình.

Tôi không biết bạn sinh ra đã được thiên phú cho khát vọng như vậy, hay bạn cần phải học để có được khát vọng đó, song điều tôi chắc chắn là bạn cần cái đó.

Nếu như bạn yêu công việc của mình, thì bạn sẽ luôn dành tâm trí cho nó và cố gắng hết mình để công việc tiến triển tốt hơn.

2. Chia sẻ lợi nhuận với tất cả nhân viên và đối xử với họ như là những đối tác
Khi ăn chia sòng phẳng và đối xử tốt với tất cả mọi người, thì họ cũng đối xử với bạn như là một đối tác, đồng thời họ sẽ làm việc hăng say và cống hiến hết khả năng của mình.

Trong khi duy trì sự kiểm soát đối với doanh nghiệp, bạn luôn cần đối xử chan hòa với mọi người như trong quan hệ đối tác. Nên khuyến khích và tạo điều kiện thuận lợi để mọi người tham gia vốn vào công ty.

Đây là điều đem lại hiệu quả rất cao cho doanh nghiệp mà nhiều công ty không mấy quan tâm.

3. Tạo động lực cho nhân viên của mình
Tiền bạc và góp vốn là chưa đủ. Là người quản lý, bạn phải luôn sáng tạo ra những cách thức mới và thú vị hơn để tạo động lực và thách thức đối với nhân viên của mình.

Hãy đề ra các mục tiêu cao để tạo ra môi trường cạnh tranh, đồng thời có những thước đo rõ ràng và công minh. Bạn cũng nên thay đổi công việc của những người quản lý dưới quyền để họ luôn cố gắng trước những thách thức mới. Cố gắng để mọi người không đoán được việc điều hành sắp tới của bạn.

4. Giao tiếp với nhân viên của mình về mọi thứ có thể
Nhân viên càng biết nhiều, thì họ càng hiểu rõ công việc. Họ càng hiểu, thì họ sẽ càng cẩn thận hơn, có trách nhiệm hơn với công việc.

Nếu bạn cho rằng, nhân viên không nhận thức được việc họ đang làm, thì họ sẽ nghĩ bạn không thật sự coi họ như đối tác. Thông tin là sức mạnh và bạn cần tạo môi trường để có được càng nhiều thông tin từ nhân viên của mình càng tốt.

5. Ghi nhận và khen ngợi mọi đóng góp của nhân viên đối với doanh nghiệp
Chúng ta ai cũng muốn được đánh giá tốt về cái mình làm cho tập thể, đặc biệt là đối với những việc mà mình cảm thấy thật sự có ý nghĩa. Như vậy, với những khích lệ kịp thời và đúng chỗ, nhân viên cảm thấy thỏa mãn và luôn tâm huyết với công việc của doanh nghiệp.

6. Không bi quan
Khi kết quả hoạt động không được như mong muốn, hãy nghĩ ra yếu tố hài hước nào đó trong sự thất bại của mình. Không nên làm vấn đề trở nên nghiêm trọng. Khi bạn không bi quan với thất bại của doanh nghiệp, thì nhân viên cũng cảm thấy nhẹ nhàng hơn và vững tâm hơn để hướng tới những thành công sau đó.

7. Lắng nghe mọi người trong công ty và biết cách để mọi người cởi mở trong giao tiếp với bạn
Người ta thường muốn nói và nói hăng say về những gì họ biết rõ, chính vậy, bạn nên nắm bắt tâm lý, đặc điểm và thế mạnh của mỗi người để gợi mở và tạo bầu không khí giao tiếp vui vẻ, thoải mái. Từ những cuộc giao tiếp đó, bạn tạo ra được mối quan hệ đối tác thân mật, nắm bắt được công việc, có thêm nhiều thông tin bổ ích cho hoạt động của doanh nghiệp.

8. Không chỉ dừng lại ở việc thỏa mãn nhu cầu của khách hàng
Để gây ấn tượng và cuốn hút khách hàng, hãy dành cho khách hàng những gì họ muốn và tạo ra một chút gì đó vượt quá kỳ vọng của họ. Hãy cẩn thận và chu đáo với tất cả những gì mình làm cho khách hàng.

Hai chữ rất quan trọng và đã thành khẩu hiệu của Wal-Mart một thời là “Satisfaction Guaranteed” (Đảm bảo thỏa mãn nhu cầu khách hàng). Đó chính là nét tạo ra sự khác biệt cho Wal-Mart.

9. Kiểm soát chi phí tốt hơn so với đối thủ cạnh tranh
Đó thật sự là một lợi thế cạnh tranh. Trong suốt mấy thập kỷ hoạt động kinh doanh và được coi là tập đoàn bán lẻ lớn nhất thế giới, thì tỷ lệ chi phí/doanh số bán hàng của Wal-Mart cũng luôn ở mức thấp nhất.

Bạn có thể mắc phải nhiều sai lầm song vẫn phục hồi và phát triển được nếu hoạt động của bạn có hiệu quả. Hoặc bạn có thể có tiềm lực khá mạnh song vốn cụt dần nếu hoạt động của doanh nghiệp bạn rất không hiệu quả.

10. Bơi ngược dòng
Hãy đi theo cách khác. Hãy bỏ qua những cái thông thường. Nếu mọi người đều đi theo một hướng, thì đó rất có thể là cơ hội tốt để bạn tìm ra thị trường ngách cho mình bằng cách đi theo hướng khác hẳn với mọi người.

Chân dung đối thủ số 1 của "vua" hàng hiệu Việt Nam

Khá kín kẽ và hiếm khi xuất hiện trên các phương tiện truyền thông trong nước, song Chủ tịch Openasia Group đang trở nên có tiếng trong lĩnh vực phân phối hàng hiệu tại Việt Nam.

Đối thủ số 1 của ông Johnathan Hạnh Nguyễn
Ông Đoàn Viết Đại Từ (phải) là Chủ tịch HĐQT Openasia Group tại Việt Nam

Lĩnh vực hoạt động cốt lõi của Openasia là dịch vụ ngân hàng đầu tư và tư vấn tài chính cho hơn 600 khách hàng là các công ty trong nước và quốc tế như Vinamilk, Metro Cash&Carry, Satra trong gần 2 thập niên qua.

Những năm gần đây, Openasia Group đã dần đa dạng hóa chiến lược đầu tư trong 7 lĩnh vực khác nhau gồm phân phối hàng cao cấp, kinh doanh thiết bị hàng không, công nghệ, du lịch, thủ công mỹ nghệ, thẻ tiêu dùng thông minh và tư vấn đầu tư. Trong đó, phân phối hàng hiệu chiếm hơn 60% danh mục đầu tư và tổng doanh thu hàng năm của Openasia.

Hiện mảng phân phối các sản phẩm hàng hiệu và chuỗi bán lẻ ẩm thực của Openasia có tới 7 thương hiệu thời trang cao cấp là Hermes, Hugo Boss, Kenzo, Atelier, Korloff, Chopard, B&O, hợp cùng xe hơi Audi và Starbucks Coffee.

Ông Đoàn Viết Đại Từ - Chủ tịch HĐQT Openasia Group cũng được biết đến như là người mang Starbucks về Việt Nam.

Openasia có bộ máy hoạt động gồm hơn 1.000 nhân viên trong cả nước, kinh doanh trong 7 lĩnh vực khác nhau. Mô hình kinh doanh hàng hiệu của Openasia là nhập khẩu và phân phối trực tiếp đến người tiêu dùng từ chính hãng qua hệ thống các cửa hàng bán lẻ cao cấp do chính họ đầu tư.

Thông tin từ nhà phân phối này cho hay, chi phí đầu tư ban đầu cho một cửa hàng bán lẻ hàng hiệu cao cấp thường dao động từ 2-4 triệu USD, cá biệt có thể lên tới 6 triệu gồm phí thuê mặt bằng trong 1-2 năm đầu, thiết kế nội ngoại thất, thuê nhân sự, quảng bá tiếp thị... Trong đó, riêng tiền mặt bằng có thể ngốn của Openasia hàng triệu USD mỗi tháng.

Đến nay, Openasia đã đầu tư 9 cửa hàng phân phối hàng hiệu tại Hà Nội và TP.HCM với vốn đầu tư mà theo giới bán lẻ hàng hiệu trong nước dự đoán có thể lên tới 70 triệu USD.

Hiện tại, tất cả các thương hiệu cao cấp do Openasia phân phối đều tọa lạc tại 3 vị trí “kim cương” là Rex Arcade, Vincom A (TP.HCM) và Tràng Tiền Plaza (Hà Nội). Đồng thời, Openasia đang phân phối 7 thương hiệu thời trang tại đây.

Theo thông tin từ trang web của tập đoàn này, tổng doanh thu năm 2010 đạt mức 15,5 tỷ euro chủ yếu từ mảng phân phối hàng hiệu cao cấp và đấu giá.

Ông chủ Openasia Group là ai?
Ông Đoàn Viết Đại Từ được đào tạo chuyên ngành quản trị kinh doanh, tiếp thị và tài chính tại Đại học Paris IX – Dauphine. Ông đã thành lập công ty đầu tiên của mình tại Sydney năm 1986 và về định cư tại Việt Nam năm 1994 để thành lập Openasia, chi nhánh ngân hàng đầu tư Lazard Frères’ Indochina.

Ông Từ đã từng là Phó Chủ tịch của Phòng Thương mại và Công nghiệp Pháp từ năm 1998 đến 2005, và hiện là Phó Chủ tịch của tổ chức các nhà tư vấn ngoại thương chính phủ Pháp tại Việt Nam.

Ông Từ đã có trên 25 năm kinh nghiệm làm việc trong lĩnh vực tư vấn và đầu tư tài chính ở Úc, Pháp và Việt Nam. Ông là người đồng sáng lập công ty IPA Network chuyên trợ giúp các Công ty Châu Âu tại Sydney, Úc từ năm 1986.

Ông Đoàn Viết Đại Từ được đề cử vào danh sách Ứng cử viên HĐQT Công ty Phát Đạt nhiệm kỳ 2013-2017.
Gian hàng Hugo Boss tại Vincom Center A ở TP.HCM


Ông Đại Từ tham gia sáng lập Công ty Openasia năm 1993 và mua lại Công ty này từ Ngân hàng Đầu tư Lazard Frères của Pháp vào năm 1998. Ông đã thành công trong việc phát triển Openasia trở thành một nhóm các công ty hàng đầu tại Việt Nam trong lĩnh vực ngân hàng đầu tư, phân phối và các danh mục đầu tư tư nhân.

Trong đó, Công ty tư vấn Openasia Consulting đã tham gia vào sự thành lập và phát triển của nhiều doanh nghiệp đa quốc gia tại Việt Nam. Ông Đại Từ là thành viên HĐQT của Công ty Gras Savoye Willis Vietnam Limited và là Chủ tịch HĐQT của Lafarge Cement Vietnam; đã từng là Phó Chủ tịch Phòng Thương mại Pháp tại Việt Nam và hiện là Phó Chủ tịch Ban Cố vấn Mậu dịch Nước ngoài của Chính phủ Pháp tại Việt Nam.

Sau khi sáp nhập (MBO) năm 1998, ông đã phát triển Openasia sang các lĩnh vực bán lẻ, phân phối, hàng không, dịch vụ công nghệ và đầu tư. Những thương hiệu bán lẻ của Openasia bao gồm Hermès, Kenzo, Hugo Boss, Chopard, Audi và Starbucks. Tập đoàn còn phân phối các loại xe tải, thiết bị ngành mỏ (Volvo, Sandvik, Iveco, Nissan), và máy bay trực thăng (Eurocopter).

Hoạt động đầu tư đã được mở rộng hơn với các đối tác chiến lược trong quản lý quỹ (Groupe Artemis – Red River Holding với nguồn vốn 250 triệu đô la), phát triển bất động sản (AyalaLand Openasia), và dịch vụ (Sodexo, Gras Savoye Willis, Morgan Stanley Gateway Securities, Vinaero EADS).

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

Người theo đuổi được đến cùng mới là người thành công

Tên đầy đủ của ông là Cổ Đức Trọng, nhưng bạn bè vẫn thích gọi thân mật: "Trọng nấm", bởi dường như gần cả cuộc đời ông chỉ dành cho nấm.


Tình cờ gặp Thạc sĩ Cổ Đức Trọng, Giám đốc Công ty TNHH Linh Chi Vina trong một cuộc giao lưu với nhiều vị lương y tại TP.HCM. Lần ấy, ông Trọng vừa kết thúc chuyến lặn lội ở núi rừng Langbiang về. Ông hồ hởi khoe, vừa tìm ra hai loại nấm mới chưa có trong danh mục các loại nấm Việt Nam, đó là nấm Helvella crispa và Lactarius volemus.

Ăn ngủ và "bầm dập" với nấm!
Tốt nghiệp Khoa Vạn vật Trường Đại học Khoa học Sài Gòn, ông Trọng cầm tấm bằng cử nhân với hoài bão, tìm hiểu những bí ẩn trong những khu rừng nhiệt đới. Ông được phân về công tác tại tổ điều tra sưu tầm Phân Viện Dược liệu miền Nam; chuyên đi điều tra dược liệu tại các tỉnh Gialai-Kontum, Lâm Đồng, Tiền Giang, Bến Tre, Tây Ninh…

Nhưng cái khó bó ước mơ của Trọng. Ông cần phải lo cái ăn, cái mặc cho mình và gia đình nên lao vào trồng nấm mèo. Và quả thật, nấm mèo đã giúp gia đình ông vượt qua nhiều khó khăn về kinh tế.

Mãi cho đến năm 1987, ông Trọng quay sang mày mò học hỏi và nghiên cứu loài thảo dược linh chi, một loại nấm lúc bấy giờ chưa được nhiều người biết đến. Hơn 20 năm qua, ông và các cộng sự đã tìm tòi và sưu tầm hơn 50 chủng loài linh chi.

"Cũng từng có lúc bị "bầm dập" với linh chi, nhưng khi thành công lại cảm thấy như mình được thăng hoa bởi đã có hơn 20 năm trời cùng ăn, cùng ngủ với nấm", ông Trọng kể lại.

Câu chuyện "bầm dập" vì nấm của ông Trọng xảy ra năm 1993. Trước đó một năm, ông về Công ty Dược liệu Trung ương 2, thành lập Trung tâm Nghiên cứu linh chi, nấm dược liệu và làm giám đốc trung tâm. Tuy nhiên, khi đã hoàn tất trồng thử nghiệm và đưa vào sản xuất hàng loạt, bỗng nhiên thị trường ngưng tiêu thụ, nấm linh chi giảm giá trầm trọng.

Ông Trọng kể lại: "Một vài thương gia Hàn Quốc mua nguyên liệu nấm của ông từ ban đầu chỉ 100 kg sau lên đến 1.000 kg với giá 18 USD/kg. Nhưng khi biết tôi sản xuất nhiều mà không tiêu thụ được ở trong nước, họ bắt đầu ép giá xuống chỉ còn 10 USD/kg".

Mặc dù không có kinh nghiệm sấy nấm khô để giữ nên bị mọt phải đổ bỏ, nhưng ông Trọng cương quyết không bán cho các thương nhân Hàn này với giá rẻ mạt. Vốn liếng mất trắng! Không nản chí, ông cùng với các cộng sự tiếp tục trồng thêm các loại nấm vân chi, bào ngư, nấm mèo để bán cho người tiêu dùng.

Chỉ một thời gian ngắn sau đó, ông lại tìm được đối tác Nhật. Năm 1995, những lô hàng nấm của Cổ Đức Trọng được xuất sang Nhật từ 500 kg sau đến 3-4 tấn/năm. Ngay từ thời điểm đó ông đã xác định, thị trường Nhật khó tính, nếu bán hàng cho Nhật thành công, sau này sẽ không gặp khó khăn ở các thị trường khó tính khác.

Cuộc chinh phục ngoạn mục
Năm 2006, Công ty Dược liệu Trung ương 2 có 5 trung tâm. Do "chiếc áo" đã quá chật, cần có cơ chế hoạt động mới nên các trung tâm tách riêng và Công ty TNHH Linh Chi Vina ra đời do Cổ Đức Trọng làm Giám đốc từ đó.

Suốt hơn 20 năm trèo đèo lội suối vì nấm, tuổi ngoài 60 đôi chân của ông Trọng vẫn dẻo dai, có thể một mình lên đỉnh Phanxipăng. Ông Trọng và cộng sự đã trồng được nấm hầu thủ (nấm đầu khỉ) ngay tại TP.HCM.

Với các loại nấm linh chi, hầu thủ, thượng hoàng, ông Trọng và cộng sự đã từng nhận được Giải thưởng Sáng tạo khoa học kỹ thuật TP.HCM năm 2000, 2007, 2009.

Theo nhiều tài liệu của các nhà nấm học thế giới và trong nước, chỉ có Đà Lạt là nơi có khí hậu thích hợp cho nấm hầu thủ phát triển vì loại này chỉ hợp với xứ lạnh. Thế nhưng, ông Trọng đã quyết tâm trồng loại nấm này ngay tại TP.HCM.

Sau 2 năm mầy mò, ông Trọng đúc kết: "Tôi phải tìm cách áp dụng tập tính thích ứng nhiệt của các loài thực vật nói chung và loài nấm nói riêng để nghiên cứu và trồng cho được nấm hầu thủ, vì loại nấm này có giá trị cao về thực phẩm và dược phẩm".

Ông giải thích, ban đầu trồng nấm hầu thủ trong nhà trồng bình thường với nhiệt độ tự nhiên. Sau đó trong quá trình thích ứng, một số sẽ bị đào thải, số còn lại có thể sống sót.

Lấy loại có sức đề kháng và thích ứng nhiệt độ cao này trồng tiếp, cứ thế chu trình đào thải và giữ lại số nấm thích ứng với nhiệt độ cao vẫn tiếp diễn, cho đến lúc giữ lại được giống nấm mạnh khỏe và nhân rộng sản xuất.

Ông Suzuki, Chủ tịch Hội Nấm học Nhật Bản trong một lần đến thăm trang trại nấm của Công ty Linh Chi Vina đã thốt lên: "Đơn giản mà hiệu quả"! Cũng với ý chí đó, ông Trọng đã lặn lội suốt những cánh rừng miền Đông Nam Bộ và cao nguyên Đắk Lắk để tìm ra và đem về nuôi thành công loại nấm linh chi vàng.

Nhưng tìm ra các loại nấm quí đã khó, nuôi trồng được càng khó gấp bội. Sau khi trồng được từ năm 2003, các mẫu hoàng chi được gửi sang Nhật Bản để phân tích và kết quả bước đầu thật bất ngờ: Giáo sư Masao Hattori, Đại học Y dược Toyama, Nhật Bản, thông báo rằng: đây là loài hoàng chi được trồng lần đầu tiên trên thế giới.

Nghiệp nấm

Nhớ lại những ngày bị bầm dập vì nấm ấy, ông cho rằng, người đi đầu không quan trọng, người theo đuổi được đến cùng mới là người thành công. Đến nay, mỗi năm, Cổ Đức Trọng và các cộng sự của mình đã sản xuất ra hàng tấn nấm linh chi và các loại nấm dùng cho công nghệ thực phẩm, dược phẩm như bào ngư, hầu thủ…

Trong một buổi hội thảo về nấm linh chi do Tập đoàn Nông nghiệp Yoon Joong của Hàn Quốc phối hợp với Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn TP.HCM tổ chức, nhiều chuyên gia hàng đầu về nấm linh chi của Hàn Quốc cũng khẳng định rằng: điều kiện về khí hậu và thổ nhưỡng của Việt Nam rất phù hợp để trồng nấm linh chi.

Các chuyên gia cũng cho biết, để cung cấp thêm dưỡng chất cho con người, tại Hàn Quốc đã sản xuất loại gạo nấm linh chi để bán cho người tiêu dùng. Trong một tháng, chỉ cần ăn loại gạo này trong vòng 10 ngày cũng có thể bổ sung nhiều loại dưỡng chất giúp cho con người khỏe mạnh và tăng sức đề kháng đối với bệnh tật, nhất là bệnh ung thư.

Thạc sĩ Cổ Đức Trọng khẳng định, Việt Nam cũng có thể sản xuất các loại nấm linh chi nhiều về số lượng và đảm bảo chất lượng không thua kém các cường quốc linh chi ở châu Á.

Chia tay, ông bộc bạch: "Khi gặp thất bại, nợ nần vì nấm, nếu chỉ để làm kinh tế tôi đã bỏ nấm đi làm việc khác, nhưng rồi dứt áo ra đi không được. Nó như cái nghiệp đã vận vào thân".

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Nữ doanh nhân chế tạo sơn từ vỏ trấu

Qua rất nhiều nghiên cứu, thử nghiệm, PGS-TS. Nguyễn Thị Hòe, Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Sơn Kova đã biến được một sản phẩm nông nghiệp bị bỏ quên thành loại sơn nano độc đáo, xuất khẩu ra nước ngoài.

Sinh ra trong một gia đình thuộc diện nghèo nhất nhì tại huyện Nghi Lộc, Nghệ An song cuộc sống khó khăn không làm bà Hòe nhụt trí. Những tháng ngày miệt mài học tập đã giúp bà đặt chân vào trường đại học có tiếng lúc bấy giờ - Đại học Bách Khoa Hà Nội.
PGS-TS. Nguyễn Thị Hòe, Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Sơn Kova.

Sau khi tốt nghiệp, bà được giữ lại trường làm giảng viên. Do muốn tiếp tục nâng cao kiến thức nên dù hoàn cảnh gia đình vất vả, nuôi 3 con nhỏ nhưng bà vẫn quyết tâm nghiên cứu khoa học chuyên sâu.

Vào năm 1979, bà chuyển công tác về giảng dạy tại trường Đại học Cần Thơ. Ngay từ những năm tháng giảng dạy tại trường đại học, bà đã ấp ủ ước mơ "làm một cái gì đó" mang dấu ấn của riêng mình. Và, ý tưởng "khoác áo cho ngôi nhà mơ ước" ra đời.

Hồi đó, đất nước mới thống nhất, nhà nào cũng mong đủ ăn đủ mặc, không mấy ai dám nghĩ về làm đẹp cho bản thân, làm đẹp cho nhà lại càng không. Thế nhưng, bà Hòe cho rằng sở hữu căn nhà đẹp, hiện đại luôn là mong ước của bất cứ ai. Nói chính xác là ai cũng có nhu cầu vun đắp và xây dựng tổ ấm của mình đẹp và hiện đại.

Thế là bà nung nấu ý tưởng về một loại sơn đặc biệt vừa đáp ứng yêu cầu khí hậu nóng ẩm ở Việt Nam, lại vừa đáp ứng nhu cầu thẩm mỹ, giúp căn nhà được "khoác" áo mới.

Khi tham gia công tác giảng dạy và nghiên cứu khoa học tại Đại học Cần Thơ, bà nhận thấy hầu hết các loại sơn đó đều phải nhập ngoại, giá thành rất cao, đặc biệt không phù hợp với khí hậu nước nhà. Từ đó, nữ giảng viên cùng các đồng sự trăn trở suy nghĩ, dành nhiều năm nghiên cứu sản phẩm sơn bằng nguyên liệu có sẵn ở Việt Nam.

Năm 1986, bà chuyển về Đại học Bách Khoa TP HCM tiếp tục các đề tài nghiên cứu của mình. Đó là khoảng thời gian đầy thử thách đối với bà khi toàn bộ cơ ngơi của trung tâm chỉ là một túp lều ba gian cùng những vật dụng nghiên cứu sơ sài.

Để có tiền nghiên cứu khoa học, nữ tiến sĩ phải bán đi căn nhà mình đang ở. May mắn là khi đề tài Emulsion và bột mài cao cấp thành công, Nhà nước đã nghiệm thu kinh phí nhờ đó trung tâm của bà bước qua cơn túng quẫn.

Với đề tài nghiên cứu về sơn chống thấm và nhiều thành tựu trong lĩnh vực nghiên cứu về sơn, năm 1993, PGS-TS Nguyễn Thị Hòe được trao tặng giải thưởng Kovalevskaya.

Tháng 9/1993 bà sang Mỹ nhận giải thưởng. Tại đây, tiến sĩ có cơ hội làm quen với các nhà khoa học đầu ngành, tiếp cận với những công nghệ tiên tiến nhất của thế giới. Sau khi nhận giải thưởng danh giá Kovaleskaya, bà Hòe đi đến quyết định táo bạo: dấn thân vào con đường kinh doanh.

Sản phẩm sơn chống thấm do bà nghiên cứu được đặt tên là Kova, chữ viết tắt của giải thưởng danh giá mà tiến sĩ được nhận. Thành lập công ty vào thời điểm đất nước vẫn còn nhiều khó khăn, bà cùng các cộng sự phải gồm mình phấn đấu nhưng không tránh được những thất bại đáng tiếc.

Trong suốt 3 năm, công ty lỗ triền miên do ban điều hành không biết tính toán kỹ lưỡng chi phí, giá thành đội cao. Nhiều lúc nản muốn buông xuôi nhưng niềm đam mê khoa học lại vực bà dậy, tiếp tục theo đuổi ước mơ.

Nhớ lại kỷ niệm ngày đầu kinh doanh, bà Hòe nói: "Ban đầu, tôi bán sơn bằng can, lại còn không biết cách in tên thương hiệu lên vỏ hộp. Tất cả đều rất thô sơ. Mãi đến lần sang Mỹ tiếp theo, tôi xách về một vỏ thùng, đưa cho một xí nghiệp bao bì ở quận 6, TP HCM làm mẫu và phải mất hai năm mới ra được vỏ thùng".

Khi đó sản phẩm sơn của bà vẫn làm trong Đại học Bách Khoa TP HCM và bán ngay tại đó. Do chất lượng tốt nên sản phẩm được nhiều khách đến mua. Tuy nhiên do bảo vệ trường kiểm soát giấy tờ khách ra vào trường rất kỹ, hơn nữa, mặt bằng sản xuất cũng bắt đầu trở nên chật hẹp nên số lượng bán ra không cao.

Năm 1996 bà mở liên doanh với Vinaconex Hà Nội, thành lập liên Kova - Vinaconex Hà Nội với tư cách là trung tâm nghiên cứu.

4 năm sau, bà quyết định mở Công ty Kova TP HCM, giao cho con gái và con rể làm giám đốc. Lúc đó bà ký một hợp đồng với phía Mỹ. Dù Đại học Bách Khoa TP.HCM rất ủng hộ, nhưng do quá khó khăn nên không hỗ trợ bà được về tài chính.

Bà phải đi vay mượn khắp nơi, lãi suất lúc đó tới 5%. Dù phải bán cả chiếc xe máy duy nhất, bà cũng chỉ gom góp được vỏn vẹn 500 USD. Tuy nhiên, số tiền ít ỏi này đã giúp bà vướt qua những ngày đầu vươn ra biển lớn.

Sang trời Tây, PGS-TS. Nguyễn Thị Hòe mang một vali 25kg nhưng toàn mẫu gạch ngói, đất đá và mỳ tôm.

"Những ngày trên đất Mỹ tôi như một kẻ vô gia cư, ngoài 500 USD để tiêu trong hai tháng, gia tài của tôi còn 20kg mỳ gói để ăn. Nhiều lúc không có chi phí thuê chỗ trọ, bà phải ngủ tạm trong sân bay. Có nhiều người mời ăn nhưng không phải ai mời tôi cũng ăn. Những ngày ấy tôi phải tiết kiệm như thế để nghiên cứu. Tôi nghĩ chính điều đó giúp tôi thành công như ngày nay", bà Hòe nhớ lại.

Nỗ lực vượt qua khó khăn của bà cuối cùng cũng được đền đáp.
Bà Hòe tại buổi ra mắt sản phẩm mới


Sau chuyến đi, sản phẩm được cải tiến thêm về chất lượng và bắt đầu có chỗ đứng trên thị trường. Màu sắc sơn đa dạng, chủng loại phong phú hơn, có thể bám được trên nhiều bề mặt khác nhau.

Bên cạnh các sản phẩm sơn truyền thống, bà còn ra mắt sản phẩm sơn nano chống cháy, sơn chống đạn, sơn kháng khuẩn và chống gỉ được sản xuất từ vỏ trấu, lần đầu tiên xuất hiện trên thế giới.

Nghiên cứu độc đáo này đã thu hút sự quan tâm của hơn 250 đại biểu là các nhà khoa học, giảng viên đại học, các lãnh đạo doanh nghiệp trong và ngoài nước.

Nguyên liệu chính để làm ra các loại sơn nano này là silicat nano từ vỏ trấu được tách ra, có giá trị lớn gấp trăm lần so với trấu, được dùng trong nhiều lĩnh vực như sơn, chống thấm, mỹ phẩm, dược phẩm, vi tính…

Bên cạnh đó, trong chương trình nghiên cứu của Tập đoàn sơn Kova, PGS-TS. Nguyễn Thị Hòe còn tập trung vào vật liệu chống cháy với bề mặt chủ yếu là bê tông, gỗ, sắt thép. Sản phẩm sơn chống cháy nano từ trấu bảo vệ các bề mặt bê tông, thép, gỗ... trong tòa nhà dưới sức nóng lên đến 1.000 độ C trong thời gian 4 - 6 giờ.

Sự cải tiến về kỹ thuật cũng như tư duy trong chiến lược kinh doanh đã giúp thương hiệu sơn của bà Hòe không chỉ cung cấp trong nước mà còn mở rộng sang các thị trường lân cận như Singapore, Indonesia, Malaysia, Lào, Campuchia.

Chia sẻ về quyết định đưa sản phẩm sơn Kova xâm nhập Singapore, một thị trường nổi tiếng khó tính và có tính cạnh tranh cao với nhiều thương hiệu hàng đầu thế giới, PGS-TS. Nguyễn Thị Hòe cho biết đó là một quyết định liều lĩnh.

Ngay từ những ngày đầu của dự án, phía đối tác của Đảo quốc Sư tử đã nhận định: “Việt Nam chỉ xuất khẩu được đồ mây tre hay thực phẩm, còn về khoa học kỹ thuật thì sao đấu nổi với mấy nước khác”.

Không nản lòng, nữ doanh nhân vẫn quyết định mở văn phòng tại đây để tìm hiểu thị trường địa phương. Hiểu rõ các sản phẩm sơn Kova cần nhận được sự chứng nhận khoa học của các tổ chức có uy tín tại đây, bà quyết định mang sản phẩm của mình đến trung tâm kiểm nghiệm hàng đầu của Singapore. Việc này đã ngốn của công ty hàng tỷ đồng, mất hơn một năm sản phẩm sơn Kova mới được kiểm nghiệm xong.

Tuy mất nhiều công sức và tiền bạc, nhưng dấu ấn công nhận chất lượng của cơ sở Singapore đã mở ra nhiều cánh cửa cơ hội quý giá cho sản phẩm của công ty. Hiện, sản phẩm sơn Kova đã được sử dụng rộng rãi tại nhiều công trình địa phương, như siêu thị lớn nhất Singapore, tòa chung cư 650 căn hộ, sân bay, bệnh viện, trường học, khách sạn, nhà máy…

Chủ tịch HĐQT tập đoàn sơn Kova luôn tâm niệm nếu nhà khoa học chỉ nghiên cứu mà không ứng dụng sản xuất thì không thành công. Thành công đối với bà là đưa nghiên cứu ra thực tế, được hàng chục nghìn sản phẩm và được ứng dụng rộng rãi trong cuộc sống.

Do đó, suốt hơn 20 năm kinh doanh, tiến sĩ Hòe chưa bao giờ ngừng nghiên cứu cho ra các sản phẩm cải tiến. Nói về ước vọng của mình, PGS-TS. Nguyễn Thị Hòe chia sẻ: “Tôi có một tâm niệm sẽ tiếp tục gắn bó cuộc đời mình với các nghiên cứu khoa học, mang đến nhiều hơn nữa những sản phẩm khoa học có tính thiết thực cao trong đời sống, giúp tạo ra nhiều giá trị có ích cho xã hội Việt Nam, và đưa sản phẩm sơn Kova sánh vai với các thương hiệu lớn khác trên thế giới”.

Bên cạnh công việc kinh doanh, bà Hòe còn không quên hoàn thành trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp với Quỹ học bổng Kova (do Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan là chủ tịch) hàng năm dành cho các sinh viên nghèo học giỏi.

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Từ nhà "thầu phụ" đến Chủ tịch Cienco 5

Khi Cienco 5 đi chậm lại trên thị trường, dường như cũng là lúc ông Thân Đức Nam đi nhanh hơn trên chính trường.

Câu chuyện về Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội mới được bổ nhiệm, ông Thân Đức Nam, người từng là Tổng giám đốc rồi Chủ tịch Cienco 5.


Duyên nghiệp
Người viết bài này gặp ông Thân Đức Nam lần đầu tiên vào tháng 2/2011, khi ông vừa mới nhận danh hiệu Anh hùng lao động. Ông ra tận sảnh của trụ sở tại số 77 đường Nguyễn Du, quận Hải Châu, thành phố Đà Nẵng, đón đoàn nhà báo từ Hà Nội vào.

Ấn tượng đầu tiên: sự hồ hởi trên khuôn mặt và sự lịch lãm trong cái bắt tay không giấu đi được vẻ chân chất trong con người xuất thân là nhà thầu xây dựng này.

Danh hiệu Anh hùng lao động do Nhà nước trao tặng là sự ghi nhận đối với ông Thân Đức Nam, người đứng sau sự phục hồi của Tổng công ty Xây dựng công trình giao thông 5 (Cienco 5). Ít người biết rằng, “người hùng” này đã khởi nghiệp một cách khiêm tốn từ một công ty tư nhân chuyên làm thầu phụ cho các tổng công ty nhà nước.

Những năm đầu của thập kỷ 90, quy mô của các doanh nghiệp nhà nước trong ngành xây dựng và giao thông còn khiêm tốn. Không chỉ nhỏ về quy mô, các doanh nghiệp này còn yếu kém về quản lý.

Trong bối cảnh đó, Tổng công ty Sông Đà nổi lên như một doanh nghiệp hàng đầu, đơn giản là vì họ luôn được chỉ định thầu các công trình thủy điện lớn.

Khi đó, với tư cách là Giám đốc Công ty Nam Việt Á, một công ty tư nhân đang ăn nên làm ra của Đà Nẵng, ông Nam đã nhập khẩu hàng loạt máy móc thiết bị xây dựng để tham gia làm thầu phụ cho các dự án thủy điện.

Từ đây, nhận thấy nhu cầu to lớn trong lĩnh vực xây dựng cơ bản, ông quyết định dấn thân trong lĩnh vực này và nhanh chóng đạt được những thành tựu mới trong lĩnh vực khai mỏ tại Quảng Ninh.

Bước ngoặt thực sự đến với ông vào năm 2000, khi các lãnh đạo của Cienco 5 đi thăm Quảng Ninh và có lời đề nghị về việc “mời” chi nhánh của Nam Việt Á ở Quảng Ninh nhập vào với Cienco 5, đồng thời mời ông Nam về làm “người” của tổng công ty này.

Đó là một lựa chọn không dễ dàng. Từ vị thế của một lãnh đạo doanh nghiệp tư nhân đang làm ăn hiệu quả, về với một doanh nghiệp nhà nước đang trong giai đoạn thoái trào là một thử thách thật sự.

Cienco 5 bắt đầu giai đoạn khó khăn kéo dài do nhiều nguyên nhân, dẫn tới việc Bộ Giao thông Vận tải phải tiến hành một cuộc đại phẫu. Nhưng những năm tháng ngắn ngủi làm việc tại tổng công ty này đã cho ông Nam cơ hội thể hiện mình như là một con người dám nghĩ dám làm, quyết liệt trong điều hành và có uy tín trong nội bộ.

Tháng 7/2003, Thân Đức Nam được đề bạt là Phó tổng giám đốc Cienco 5 và kiêm Giám đốc Công ty 507. Một năm sau, ông tiếp tục được bổ nhiệm là Tổng giám đốc Cienco 5.

Đó là thời điểm mà tổng công ty này chính thức được coi là một “chúa chổm” với số nợ lên tới hàng ngàn tỷ đồng. Khi biết chuyện này, nhiều người nghĩ ông Nam đã “dại dột” khi ngồi vào chiếc ghế nóng...

Hồi sinh
Cuộc đại phẫu Cienco 5 đã được ông Nam tiến hành mạnh mẽ, bắt đầu từ yếu tố con người. Hàng loạt cán bộ lãnh đạo các công ty được thuyên chuyển hoặc cho nghỉ.

Với những cán bộ có phẩm chất tốt, nhưng lại yếu năng lực chỉ huy, tổng công ty đề xuất giữ nguyên các chế độ mà họ đang được hưởng, nhưng phải “nhường sân” cho một loạt cán bộ trẻ mới được đề bạt, giàu khát vọng hơn.

Nhớ lại quá trình này, ông Nam nói việc đại phẫu cần rất nhiều dũng cảm vì đã “đụng” đến quá nhiều người, nhất là những người có công trong quá trình phát triển của Cienco 5.

Trong thời điểm khó khăn, ông Nam và ban lãnh đạo mới xác định một mặt, Cienco 5 không rời bỏ những dự án truyền thống về giao thông, nhưng mặt khác cũng chú trọng khai thác các dự án hạ tầng đô thị, các dự án nhà đất ở các địa điểm thu hút khách hàng.

Trong vòng ba năm, diện mạo của Cienco 5 đã thay đổi, bức tranh tài chính được lành mạnh hóa, đặc biệt nhờ vào lợi nhuận từ các dự án bất động sản trên toàn quốc.

Đến cuối năm 2007, Cienco 5 đã không còn là “chúa chổm” và sự hồi sinh kỳ diệu này đã được ghi nhận rộng rãi như là một trong những câu chuyện điển hình trong điều hành kinh doanh ở Việt Nam.

Năm 2010, Cienco 5 đạt doanh thu 4.561 tỷ đồng, đạt 147% so với năm 2009, trong đó lợi nhuận đạt 343 tỷ đồng.

Nhìn lại hành trình gần 10 năm chèo lái Cienco 5, ông Nam nói rằng có ba yếu tố cần thiết để có thể thành công, bao gồm yếu tố con người, vốn và dự án. Trong đó, con người là yếu tố quyết định và trong hoàn cảnh khó khăn, sự quyết đoán, dám nghĩ dám làm là bí quyết để thành công.

Giờ đây, khi đang là “người hùng” ở một tổng công ty nhà nước, ông nói rằng chính những trải nghiệm từ quá trình làm lãnh đạo của công ty tư nhân Nam Việt Á là rất quan trọng.

Cienco 5, như nhiều doanh nghiệp lớn nhỏ khác được hưởng lợi từ sự bùng nổ kinh tế giai đoạn 2006-2010, đã “đi chậm” lại trong vài năm gần đây. Cho đến bây giờ, nhiều người vẫn nghĩ rằng Cienco 5 và cả Thân Đức Nam đều đã “gặp may” trong bối cảnh thị trường bất động sản tăng trưởng tốt và đem lại lợi nhuận một cách nhanh chóng cho các nhà đầu tư. Không phủ nhận điều này nhưng ông Nam nghĩ rằng mình là người đã biết nắm lấy cơ hội.

“Nếu Cienco 5 không khó khăn, hẳn là cũng đã không có tôi, và hẳn tôi đã không trở thành Anh hùng lao động”, ông nói, đầy ý nhị.

Chính khách
Nhưng trong khi Cienco 5 đi chậm lại trên thị trường, dường như cũng là lúc ông Nam đi nhanh hơn trên chính trường.
Những trải nghiệm từ thực tiễn kinh doanh có thể xem là một hành trang hữu ích để những người như ông Thân Đức Nam có thể làm tốt nhất công việc của mình trong vai trò mới là chính khách!

Buổi tối 2/4/2011, tại hội trường UBND phường Phước Ninh (Đà Nẵng), hội nghị lấy ý kiến và tín nhiệm của cử tri tổ dân phố đối với ông Thân Đức Nam, ứng cử viên đại biểu Quốc hội khóa 13 (nhiệm kỳ 2011-2016) được tổ chức.

Với cương vị Tổng giám đốc Cienco 5, ông Nam được giới thiệu là “đã cùng tập thể đơn vị có nhiều đóng góp quan trọng trong nền kinh tế nước nhà, trong công cuộc công nghiệp hoá - hiện đại hoá đất nước".

Với “nhân thân” đó, không ngạc nhiên khi vào ngày 1/6/2011, ông Thân Đức Nam được công bố trúng cử đại biểu Quốc hội với 90.841 phiếu bầu tại đơn vị bầu cử của mình, đạt tỷ lệ 74,29% số phiếu hợp lệ, trở thành một trong 6 đại biểu của Đà Nẵng và là một trong 38 đại biểu Quốc hội là doanh nhân của cả nước.

Tháng 8/2012, Bộ Giao thông Vận tải và Cienco 5 tổ chức công bố quyết định bổ nhiệm ông Hà Hùng, Phó tổng giám đốc Cienco 5 giữ chức vụ thành viên Hội đồng Thành viên, Tổng giám đốc Công ty mẹ - Cienco 5, thay cho ông Thân Đức Nam.

Ông Thân Đức Nam “lui về” giữ chức vụ Chủ tịch Hội đồng Thành viên Cienco 5, một động thái mà cho đến thời điểm này nhìn lại, nhiều người sẽ nghĩ đấy là một sự chuẩn bị cho hành trình mới trên chính trường.

Quốc hội vẫn đang trong tiến trình cải cách mạnh mẽ về phương thức hoạt động và thể hiện vai trò của mình trong đời sống chính trị. Chất lượng các kỳ họp cũng đang được cải thiện qua từng kỳ, với những nội dung mới rất đáng chú ý như việc chuẩn bị bỏ phiếu tín nhiệm tới đây.

Xa rồi thời Văn phòng Quốc hội - có trụ sở tại 37 Hùng Vương (Hà Nội) - chỉ đóng vai trò của một… văn phòng. Giờ đây, rất nhiều công việc quan trọng đã và đang được bắt đầu từ đây.

Ở góc nhìn khác, trong bối cảnh đất nước đang nỗ lực để xây dựng và phát triển kinh tế, vai trò của các doanh nhân ngày càng được khẳng định, không chỉ trên bình diện xã hội mà còn cả trên chính trường.

Những trải nghiệm từ thực tiễn kinh doanh có thể xem là một hành trang hữu ích để những người như ông Thân Đức Nam có thể làm tốt nhất công việc của mình trong vai trò mới là chính khách!

Khi còn làm doanh nhân, ông Nam tự hào mình là người “dám nghĩ dám làm, quyết liệt trong điều hành và có uy tín trong nội bộ”. Hy vọng những đức tính ấy tiếp tục được thắp lửa trên hành trình mới!

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

CEO Facebook – Mark Zuckerberg: Thành công bằng cách nào ?

Bạn hãy học tập những bí quyết thành công của CEO trẻ nhất thế giới và áp dụng vào sự nghiệp của mình để có những bước thăng tiến mới.

Bạn hãy học tập những bí quyết thành công của CEO trẻ nhất thế giới và áp dụng vào sự nghiệp của mình để có những bước thăng tiến mới.

Nếu bạn có sử dụng Facebook thường xuyên để kết nối và cập nhật thông tin của bạn bè thì chắc chắn bạn không thể không biết đến Mark Zuckerberg, người đã làm thay đổi cách liên lạc của cả thế giới và kết nối mọi người gần nhau hơn. Để làm được điều này, Mark đã phải đánh đổi rất nhiều thứ như bỏ học ở Harvard, từ chối những khoản tiền khổng lồ chỉ để theo đuổi ước mơ trong công việc của mình và thành công của anh như ngày hôm nay là hoàn toàn xứng đáng.


Bạn hãy học tập những bí quyết thành công của CEO trẻ nhất thế giới và áp dụng vào sự nghiệp của mình để có những bước thăng tiến mới. Chúc bạn thành công!

1. Nuôi dưỡng ước mơ Nhiều người vẫn cho rằng Mark Zuckerberg trở thành triệu phú một cách dễ dàng, họ nghĩ anh tạo nên Facebook chỉ bằng một cú búng tay. Sự thật là, Mark Zuckerberg không phải là hình mẫu thành công trong một sớm một chiều. Hành trình đến với danh vọng và giàu sang của anh khởi đầu từ một ước mơ, một khao khát mà anh sẵn lòng hy sinh tất cả để đạt được.

Đó là lý do Napoleon Hill từng nói: “Khao khát là khởi điểm của mọi thành tựu.”

Vì thế, nếu bạn muốn lặp lại thành công của Mark Zuckerberg; nếu bạn muốn trở nên giàu có và thành công, hãy bắt đầu bằng chính khao khát của bạn. Bạn muốn gì từ cuộc sống này? Bạn muốn mình sẽ ở đâu trong 10 năm tới? Và khi từ giã cõi đời, bạn muốn được nhớ đến nhiều nhất vì điều gì?

2. Nghĩ lớnFacebook là một dự án nằm trên máy tính của Mark Zuckerberg và anh hoàn toàn có thể chọn cách bán nó đi, nhưng anh đã từ chối. Anh từ chối bởi cái mà anh tìm kiếm không phải là một khoản tiền; điều anh thật sự quan tâm là Facebook sẽ giúp thế rộng mở hơn, mọi người liên lạc với nhau dễ dàng hơn. Facebook từng là một dự án nhỏ, song giấc mơ của Mark Zuckerberg không hề nhỏ bé.

Bạn thấy gì về công việc hiện tại của mình? Bạn đã làm tốt chưa? Bạn có thể làm tốt hơn nữa không? Bạn phải làm gì để tiến xa hơn và nhanh hơn trên con đường sự nghiệp của mình? Hãy dành thời gian để nhìn lại chặng đường đã qua và lên kế hoạch chuẩn bị cho mục tiêu tiếp theo mà bạn muốn đạt được. Luôn đặt ra cho mình những mục tiêu lớn hơn chính là cách bạn tiến gần đến thành công của chính mình.

3. Tin vào bản thânTin tưởng vào bản thân là điều kiện tiên quyết để thành công, và Mark Zuckerberg có thừa sự tự tin. Bạn sẽ không bao giờ tạo dựng thành công trong sự nghiệp bằng cách đùn đẩy trách nhiệm cho người khác. Đừng bao giờ tự đánh giá thấp bản thân; hãy vững tin vào chính mình và những khả năng sẵn có – và bạn sẽ thành công.

4. Theo đuổi niềm đam mêĐiều gì khiến bạn đam mê? Bạn có sẵn sàng để theo đuổi niềm đam mê ấy? Bạn có sẵn lòng hy sinh cho đam mê của mình? Đây là những câu hỏi bạn cần trả lời nếu muốn lặp lại thành công của Mark Zuckerberg.

Mark Zuckerberg say mê việc lập trình ngay từ thời thơ ấu và không ngừng theo đuổi niềm đam mê của mình, ngay cả khi điều này buộc anh phải mạo hiểm cả cuộc đời mình. Anh đã bỏ dở việc học ở trường đại học chỉ để chắn chắn rằng niềm đam mê của anh không bao giờ tắt. Sự mạo hiểm này đưa anh vào danh sách những triệu phú bỏ học giữa chừng giàu nhất thế giới. Quyết tâm cao độ chính là chìa khóa để tạo dựng nên sự nghiệp lớn từ con số không.

5. Chấp nhận sự phê bìnhCũng như mọi doanh nhân thành đạt; Mark Zuckerberg luôn phải đối diện với những luồng phê bình chỉ trích. Tuy nhiên, những ý kiến ấy không làm anh nao núng. Sự phê bình là điều cần thiết trên con đường dẫn đến thành công, vì thế, bạn phải chuẩn bị sẵn sàng để không chỉ chấp nhận mà còn biết cách sử dụng nó như một lực đẩy. Đừng để sự phê bình khiến bạn rơi lại phía sau; thay vì thế, hãy dùng nó như một bước đệm để tiến xa hơn nữa.

6. Đừng sợ thách thức những kẻ khổng lồMark Zuckerberg muốn Facebook trở thành trung tâm của internet, nhưng anh gặp phải một chướng ngại vật, một người khổng lồ không thể lay chuyển với vị thế vững chắc. Đó chính là Google. Mark có e sợ đối mặt với Google không? Câu trả lời là không. Đôi khi, thành công được tìm thấy ngay dưới chân người khổng lồ, nơi nhiều khó khăn và thử thách nhất. Khi đó chỉ có lòng can đảm mới đủ sức đương đầu với sự mạo hiểm và chắc chắn phần thưởng sẽ là xứng đáng. Giờ đây, Facebook từ con số không đã trở thành đối thủ xứng tầm mà gã khổng lồ Google phải luôn dè chừng.

Còn bạn, đừng bao giờ nản lòng khi phải đương đầu với những công việc tưởng chừng như quá sức. Bạn đủ tài năng và can đảm để làm tốt nhất công việc này. Hãy cố gắng hơn chút nữa và thành công sẽ đến!

7. Tập trung và kiên trì“Điều tôi thật sự quan tâm là sứ mệnh của Facebook: khiến thế giới trở nên rộng mở hơn” – Mark Zuckerberg.
Bạn có biết lý do vì sao Facebook có thể đương đầu với Google? Câu trả lời nằm ở việc Mark Zuckerberg đã tập trung hoàn thành sứ mệnh của Facebook. Đó là lý do vì sao những nhân vật thành đạt như Warren Buffett, Bill Gates và Andrew Carnegie luôn nhấn mạnh tầm quan trọng của sự tập trung. Những nỗ lực phân tán đưa đến kết quả tối thiểu; ngược lại, những nỗ lực tập trung đem lại kết quả tối đa. Vì thế, hãy xác định một mục tiêu rõ ràng cho con đường sự nghiệp và tập trung khả năng và nguồn lực để đạt được mục tiêu đó!

Thành công của Mark Zuckerberg không phải là điều phi thường. Không có gì lạ khi anh trở thành tỉ phú trẻ nhất thế giới. Anh xứng đáng với vị trí hiện tại, bởi anh đã mơ ước, hoạch định và biến ước mơ của mình thành hiện thực. Anh luôn theo đuổi niềm đam mê của mình và toàn tâm toàn ý hoàn thành sứ mệnh Facebook. Trong thành công của Mark Zuckerberg, hoàn toàn không có chỗ cho sự may mắn.

Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Chân dung bốn đại gia truyền thông thế giới

Hai đại gia giàu nhất làng truyền thông: Michael Bloomberg và David Thomson nhưng ông trùm Rupert Murdoch mới là người sở hữu cỗ máy kiếm tiền khỏe nhất


Rupert Murdoch (bên trái) và Michael Bloomberg (bên phải)


Mới đây, làng truyền thông thế giới lại nổi sóng bởi vụ ly hôn giữa tỷ phú truyền thông Rupert Murdoch và người vợ thứ 3. Tỷ phú này nổi tiếng bởi sở hữu tập đoàn truyền thông News Corp với một loạt dự án ngành giải trí, xuất bản nhưWall Street Journal, Fox News, hãng phim 20th Century.

Tuy nhiên Murdoch có phải là đại gia ngồi chiếu trên trong làng truyền thông thế giới?
Xếp hạng trong danh sách 2.000 tỷ phú của Forbes năm 2013


Hai đại gia giàu nhất làng truyền thông: Michael Bloomberg và David Thomson

Michael Bloomberg (71 tuổi) là doanh nhân đồng thời là một chính trị gia - thị trưởng thành phố New York. Ông gia nhập ngành tài chính bằng việc gia nhập ngân hàng đầu tư Salomon Brothers.

Tuy nhiên năm 1981, ngân hàng này bị thâu tóm và Bloomberg nghỉ việc cùng khoản tiền hỗ trợ 10 triệu USD. Với số tiền này ông thành lập công ty chuyên cung cấp dữ liệu thông tin tài chính có tên là Innovative Market Systems.

Năm 1987, ông đổi tên công ty thành Bloomberg L.P. Hiện vị tỷ phú này sở hữu 88% cổ phần của Bloomberg với giá trị tài sản cá nhân vào khoảng 27 tỷ USD, đứng thứ 13 thế giới và giàu thứ 7 tại Mỹ năm 2013.

Tính đến năm 2012, Bloomberg L.P có hơn 15.000 nhân viên trên thế giới hoạt động trong lĩnh vực cung cấp thông tin, dữ liệu, phân tích gồm: Bloomberg News, Bloomberg Television, Bloomberg Radio,…

Bloomberg L.P đứng trong danh sách 50 công ty tư nhân lớn nhất nước Mỹ theo xếp hạng của Forbes năm 2013.
David Thomson


Đối thủ đáng gờm của Bloomberg trên các thị trường chính là hãng truyền thôngThomson Reuters. Thomson Reuters là hãng truyền thông Canada thành lập năm 1851 và được Forbes xếp vào top 100 thương hiệu quyền lực nhất thế giới. Reuters hiện sở hữu mạng lưới nhân viên khổng lồ với 59.400 người khắp thế giới, gần gấp 4 lần so với Bloomberg.

Bloomberg hiện là thị trưởng thứ 108 của thành phố New York từ năm 2002. Bloomberg trước đây là đảng viên Đảng Dân chủ nhưng sau đó chuyển sang Đảng Cộng hòa vào năm 2001.

Ông rời khỏi Đảng Cộng hòa vào năm 2007 và tranh cử nhiệm kỳ thứ 3 năm 2009 như một chính trị gia độc lập. Michael Bloomberg thông qua nhiều chính sách cải thiện môi trường, giáo dục, y tế của New York.

Thomson Reuters chịu sự chi phối bởi công ty đầu tư của gia đình Thomson - Woodbridge. Tỷ phú truyền thông David Thomson hiện là chủ tịch HĐQT của cả 3 công ty Thomson Reuters, Woodbridge và The Globe and Mail Inc., một công ty truyền thông Canada.

Ông cùng các thành viên trong gia đình sở hữu khối tài sản trị giá 20,3 tỷ USD được Forbes xếp hạng thứ 24 trên thế giới và giàu nhất tại Canada.
Chạy đua thị phần giữa Bloomberg và Thomson Reuters - Nguồn: Economist


Hai công ty truyền thông lớn này là đối thủ trong lĩnh vực thông tin và dữ liệu kinh tế tài chính thế giới trong nhiều năm qua.

Theo The Economist, trước đây Thomson Reuters dẫn đầu ngành cung cấp thông tin toàn cầu nhưng từ năm 2007 dần mất thị phần vào tay Bloomberg.

Nữ tỷ phú truyền thông lớn tuổi nhất thế giới - Anne Cox Chambers

Anne Cox Chambers năm nay 93 tuổi được Forbes bình chọn là tỷ phú giàu thứ 80 trên thế giới và giàu thứ 30 tại Mỹ. Anne Cox Chambers hiện là người sở hữu tập đoàn truyền thông Cox Enterprises - công ty tư nhân lớn thứ 16 nước Mỹ.

Năm 1974 sau khi anh trai là ông James M.Cox qua đời, vợ chồng Anne Cox Chambers và Anthony giành quyền kiểm soát công ty gia đình này. Anne Cox Chambers còn được biết đến với cương vị giám đốc điều hành hãng Coca-Cola những năm 1980s, đại sứ Hoa Kỳ tại Bỉ dưới thời tổng thống Jimmy Carter.

Cox Enterprises gồm Cox Communications, Cox Media Group, Manheim và AutoTrader.com. Tập đoàn này ngoài việc hoạt động trong lĩnh vực truyền thông báo chí còn tham gia tổ chức đấu giá xe hơi.

Năm 2013 mặc dù được xếp ở vị trí giàu thứ 3 trong làng truyền thông thế giới với giá trị tài sản 12 tỷ USD nhưng khoảng cách giữa Anne Cox Chambers cách khá xa so với hai đại gia đứng đầu bảng.
Tỷ phú Anne Cox Chambers


Trùm truyền thông Rupert Murdoch lại là người sở hữu cỗ máy kiếm tiền khỏe nhất

Rupert Murdoch là tỷ phú nổi tiếng thế giới không chỉ bởi sở hữu tập đoàn News Corp - cỗ máy kiếm tiền cỡ bự mà còn bởi vụ ly hôn tốn kém nhất trong lịch sử. Năm 1999, ông trùm này chia tay người vợ thứ 2 với chi phí dàn xếp lên đến 1,7 tỷ USD.

17 ngày sau Rupert Murdoch kết hôn cùng người vợ thứ 3 - bà Wendi Deng. Tuy nhiên mới đây 2 người này đã tuyên bố ly hôn và giới truyền thông thế giới vẫn đang tò mò về số tiền mà Murdoch chi ra lần này liệu có lại tiếp tục lập kỷ lục hay không.

Hoạt động của News Corp được Murdoch lựa chọn gồm báo chí, xuất bản và giải trí khác với hướng cung cấp dữ liệu chuyên sâu như Bloomberg hay Reuters. Ngoài sở hữu các tờ báo nổi tiếng như Wall Street Journal, kênh Fox News,Sky, News Corp còn sở hữu hãng phim 20 th Century Fox.

Việc hướng giải trí bằng cách sản xuất những phim đình đám như Life of Pi,Avatar, X-men First Class,.. và các chương trình ăn khách như Master Cheft,…khiến News Corp dễ dàng kiếm được lượng doanh thu khổng lồ.

Ông chủ của News Corp được Forbes đánh giá xếp thứ 91 trong danh sách 2.000 tỷ phú năm 2013 đồng thời là người có quyền lực lớn thứ 26 trên thế giới. Tuy nhiên khối tài sản mà Murdoch sở hữu đạt 11,2 tỷ USD, chỉ bằng hơn nửa con số của gia đình David Thomson.
Cỗ máy khổng lồ News Corp

So sánh doanh thu của 4 hãng truyền thông